@allthingsnichole: It’s the super cute casual style of the crossbody bag that sold me! Perfect everyday bag. @Rainbow Boutique LLC #crossbodybag #casualcrossbodybag #casualpurse #everydaystyle #everydayaccessories

All Things Nichole
All Things Nichole
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 22 July 2026 22:13:27 GMT
38
1
1
0

Music

Download

Comments

liveurbestlifewithjodie
liveyourbestlifewithJodie :
How cute is this! So much space!
2026-07-22 22:49:55
0
To see more videos from user @allthingsnichole, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Bài ca túi da , túi da hề ! Trước thưở kiếp không , chẳng sắc danh,  Quá Phật Uy-Âm thành ngăn ngại. Ba trăm sáu chục dây gân kết, Tám vạn bốn ngàn lỗ chân lông. Phân tam tài, hợp tứ đại, Đội trời đạp đất bao khí thế! Biết nhân quả, biện thời thế, Quán sát cổ kim chỗ tối tăm. Bởi gốc mê lầm chấp hư huyễn, Lụy cha mẹ, luyến vợ con, Theo vô minh kết thành oan nghiệt.   Bài ca túi da, túi da hề! Uống rượu ăn thịt, loạn tâm tánh. Chạy theo dục lạc, thân bại hoại. Làm quan ỷ thế hiếp đáp dân Nghề buôn khôn khéo thành gian dối Phú quý kiêu sa được mấy hồi. Nghèo khó hiểm nguy phút chốc tới. Phân biệt ta người, thiếu bình đẳng, Hại vật, sinh linh, coi cỏ rác. Nghĩ suy thường nhật tham, sân, si Đường tà chìm nổi thành tự hoại Giết hại, trộm cắp, tà dâm, dối Nghiệp ác mặc tình, tùy sở thích Ngạo mạn thân hữu phân yêu ghét. Rủa trời đất, khinh miệt quỷ thần Chuyện sanh tử mê mờ tai hại Ra khỏi thân trâu, vào thai ngựa Đổi hình hài nào ai thương xót Chẳng tu phước, tạo nhiều bất thiện Sống cuồng, chết uổng, mãi trôi lăn Ba nẻo ác, này địa ngục, Này quỷ, này thú, khổ tột cùng. Thánh hiền xưa, từng nhắc nhở Sớm tối chuông ngân động tâm can. Ác thiện, quả báo phân định rõ, Cảnh tỉnh thế gian lìa ngũ trược.   Bài ca túi da, túi da hề! Đã mang hình chẳng vì hình lụy, Coi đời huyễn, giả danh, đối đãi Sớm hồi tâm an nhiên tự tại Chẳng ham danh, chẳng ham lợi Lìa gia đình, bỏ đời dục lạc Dứt mọi tình luyến ái vợ con Vào cửa không, theo Phật giới, Tìm minh sư, cầu khẩu quyết, Tham thiền nhập định siêu ba cõi. Âm thanh, sắc tướng, tắt mọi duyên Thôi hết đua tranh đời thế tục. Hàng phục sáu căn bặt nghĩ suy. Chẳng ta, chẳng người, chẳng phiền não. Khác người trần than đời chóng vánh. Áo cốt che thân, ăn khi đói. Tạm nương nhờ, gìn giữ sắc thân. Bỏ tài sản, khinh thân mạng Như đàm, dãi, nhổ không do dự. Giữ tịnh giới không sơ sót, Ngọc trắng băng trong, bốn oai nghi. Mắng không giận, đánh không hận. Nhẫn điều khó nhẫn chẳng bận lòng Mặc nắng mưa, không gián đoạn Thủy chung một niệm A-Di-Đà. Không hôn trầm, không tán loạn Xanh như tùng bá giữa trời đông. Chẳng nghi Phật, không nghi pháp Thấy, nghe, biết tận điều chân thực. Xuyên thủng bìa, thấu da trâu (5) Một tâm trong sáng hiện tròn đầy. Ấy về nguồn! Ấy là giải thoát! Ấy là thiên chơn, gốc nguyên sơ. Chẳng phải trống không, chẳng không có. Thấu lộ linh cơ bao mầu nhiệm. Đạt cảnh giới đó chẳng oan uổng. Xong rồi! Nhân gieo nay đã trổ Mới xứng hùng danh đại trượng phu Đủ mười danh hiệu Thầy Vạn Đời.   Ô hay ! Cũng xác này hư huyễn Mười phương thế giới hiện toàn thân. Thiện ác rõ bày không lầm lẫn. Cớ sao y giả chẳng nương chân? Từ thái cực, phân lưỡng nghi Tâm linh hoạt bát, chuyển càn khôn. Kiếp xưa tu nay thành vua chúa. Giầu có sang hèn bởi túc nhân Đã có sanh, ắt là có tử. Than thở chi, ai nấy đều hay. Tiền cho vợ, lộc cho con Tham sân làm hỏng đời mai hậu. Đuổi theo danh, cầu được lợi Uổng phí thời gian mười chín năm. Muôn ngàn vạn thứ chuyện trái ý, Đọa đầy người thế lắm gian truân. Cảnh già tới, mắt mờ tóc bạc Uổng một đời điều thiện chẳng hay. Ngày lại tháng, tháng lại năm Luyến tiếc chẳng nguôi năm tháng qua. Dám hỏi người đời ai sống mãi? Chi bằng nương tựa bóng từ vân. Hoặc tại danh sơn, nơi thắng địa Tiêu dao tự tại bước nhàn du. Vô thường chớp nhoáng chi đáng kể, Nghiền ngẫm đôi câu được dặn dò, Niệm Di-Đà, dứt sanh tử. Khinh khoái trong lòng chẳng giống ai. Học tham thiền, vững tông chỉ Tinh thần vô hạn chỉ bấy nhiêu. Trà thanh, cơm đạm, tâm an tịnh Một niềm vui pháp trọn đêm ngày. Chẳng ta, chẳng người, chẳng nầy nọ Thân, oán, khen, chê, coi bình đẳng. Không chướng ngại, không xấu hổ. Phật Tổ một lòng há chuyện chơi? Thế tôn cắt ái lên núi tuyết, Quán Âm lìa nhà làm con Phật. Đời Nghiêu Thuấn có Hứa, Sào Nghe chuyện nhường ngôi vội rửa tai. Trương Tử Phòng, Lưu Thành Ý Cũng bỏ công danh du sơn thủy. Huống nay mạt kiếp, nhiều gian khổ Thấy người xưa sao không tỉnh ngộ? Theo vô minh, tạo thập ác. Phí tâm cơ rước về tai họa. Nào nạn đao binh, nào ôn dịch, Nạn đói chưa hết đến chiến tranh. Càng quái đản càng nhiều yêu nghiệt. Động đất, sóng thần, núi lở sụt. Rủi lâm cảnh huống biết làm sao! Kiếp xưa tạo ác
Bài ca túi da , túi da hề ! Trước thưở kiếp không , chẳng sắc danh, Quá Phật Uy-Âm thành ngăn ngại. Ba trăm sáu chục dây gân kết, Tám vạn bốn ngàn lỗ chân lông. Phân tam tài, hợp tứ đại, Đội trời đạp đất bao khí thế! Biết nhân quả, biện thời thế, Quán sát cổ kim chỗ tối tăm. Bởi gốc mê lầm chấp hư huyễn, Lụy cha mẹ, luyến vợ con, Theo vô minh kết thành oan nghiệt. Bài ca túi da, túi da hề! Uống rượu ăn thịt, loạn tâm tánh. Chạy theo dục lạc, thân bại hoại. Làm quan ỷ thế hiếp đáp dân Nghề buôn khôn khéo thành gian dối Phú quý kiêu sa được mấy hồi. Nghèo khó hiểm nguy phút chốc tới. Phân biệt ta người, thiếu bình đẳng, Hại vật, sinh linh, coi cỏ rác. Nghĩ suy thường nhật tham, sân, si Đường tà chìm nổi thành tự hoại Giết hại, trộm cắp, tà dâm, dối Nghiệp ác mặc tình, tùy sở thích Ngạo mạn thân hữu phân yêu ghét. Rủa trời đất, khinh miệt quỷ thần Chuyện sanh tử mê mờ tai hại Ra khỏi thân trâu, vào thai ngựa Đổi hình hài nào ai thương xót Chẳng tu phước, tạo nhiều bất thiện Sống cuồng, chết uổng, mãi trôi lăn Ba nẻo ác, này địa ngục, Này quỷ, này thú, khổ tột cùng. Thánh hiền xưa, từng nhắc nhở Sớm tối chuông ngân động tâm can. Ác thiện, quả báo phân định rõ, Cảnh tỉnh thế gian lìa ngũ trược. Bài ca túi da, túi da hề! Đã mang hình chẳng vì hình lụy, Coi đời huyễn, giả danh, đối đãi Sớm hồi tâm an nhiên tự tại Chẳng ham danh, chẳng ham lợi Lìa gia đình, bỏ đời dục lạc Dứt mọi tình luyến ái vợ con Vào cửa không, theo Phật giới, Tìm minh sư, cầu khẩu quyết, Tham thiền nhập định siêu ba cõi. Âm thanh, sắc tướng, tắt mọi duyên Thôi hết đua tranh đời thế tục. Hàng phục sáu căn bặt nghĩ suy. Chẳng ta, chẳng người, chẳng phiền não. Khác người trần than đời chóng vánh. Áo cốt che thân, ăn khi đói. Tạm nương nhờ, gìn giữ sắc thân. Bỏ tài sản, khinh thân mạng Như đàm, dãi, nhổ không do dự. Giữ tịnh giới không sơ sót, Ngọc trắng băng trong, bốn oai nghi. Mắng không giận, đánh không hận. Nhẫn điều khó nhẫn chẳng bận lòng Mặc nắng mưa, không gián đoạn Thủy chung một niệm A-Di-Đà. Không hôn trầm, không tán loạn Xanh như tùng bá giữa trời đông. Chẳng nghi Phật, không nghi pháp Thấy, nghe, biết tận điều chân thực. Xuyên thủng bìa, thấu da trâu (5) Một tâm trong sáng hiện tròn đầy. Ấy về nguồn! Ấy là giải thoát! Ấy là thiên chơn, gốc nguyên sơ. Chẳng phải trống không, chẳng không có. Thấu lộ linh cơ bao mầu nhiệm. Đạt cảnh giới đó chẳng oan uổng. Xong rồi! Nhân gieo nay đã trổ Mới xứng hùng danh đại trượng phu Đủ mười danh hiệu Thầy Vạn Đời. Ô hay ! Cũng xác này hư huyễn Mười phương thế giới hiện toàn thân. Thiện ác rõ bày không lầm lẫn. Cớ sao y giả chẳng nương chân? Từ thái cực, phân lưỡng nghi Tâm linh hoạt bát, chuyển càn khôn. Kiếp xưa tu nay thành vua chúa. Giầu có sang hèn bởi túc nhân Đã có sanh, ắt là có tử. Than thở chi, ai nấy đều hay. Tiền cho vợ, lộc cho con Tham sân làm hỏng đời mai hậu. Đuổi theo danh, cầu được lợi Uổng phí thời gian mười chín năm. Muôn ngàn vạn thứ chuyện trái ý, Đọa đầy người thế lắm gian truân. Cảnh già tới, mắt mờ tóc bạc Uổng một đời điều thiện chẳng hay. Ngày lại tháng, tháng lại năm Luyến tiếc chẳng nguôi năm tháng qua. Dám hỏi người đời ai sống mãi? Chi bằng nương tựa bóng từ vân. Hoặc tại danh sơn, nơi thắng địa Tiêu dao tự tại bước nhàn du. Vô thường chớp nhoáng chi đáng kể, Nghiền ngẫm đôi câu được dặn dò, Niệm Di-Đà, dứt sanh tử. Khinh khoái trong lòng chẳng giống ai. Học tham thiền, vững tông chỉ Tinh thần vô hạn chỉ bấy nhiêu. Trà thanh, cơm đạm, tâm an tịnh Một niềm vui pháp trọn đêm ngày. Chẳng ta, chẳng người, chẳng nầy nọ Thân, oán, khen, chê, coi bình đẳng. Không chướng ngại, không xấu hổ. Phật Tổ một lòng há chuyện chơi? Thế tôn cắt ái lên núi tuyết, Quán Âm lìa nhà làm con Phật. Đời Nghiêu Thuấn có Hứa, Sào Nghe chuyện nhường ngôi vội rửa tai. Trương Tử Phòng, Lưu Thành Ý Cũng bỏ công danh du sơn thủy. Huống nay mạt kiếp, nhiều gian khổ Thấy người xưa sao không tỉnh ngộ? Theo vô minh, tạo thập ác. Phí tâm cơ rước về tai họa. Nào nạn đao binh, nào ôn dịch, Nạn đói chưa hết đến chiến tranh. Càng quái đản càng nhiều yêu nghiệt. Động đất, sóng thần, núi lở sụt. Rủi lâm cảnh huống biết làm sao! Kiếp xưa tạo ác

About