@hehuocvotri: T nhắc m #funny #catsoftiktok #cats #foryou #viral

Hề hước vô tri
Hề hước vô tri
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 23 July 2026 11:04:04 GMT
465
20
1
19

Music

Download

Comments

p.linggg1
Pé Linggg :
ẻm k dễ dãi
2026-07-23 12:51:37
0
To see more videos from user @hehuocvotri, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hồi cấp ba, tôi và Cảnh Hạ vì yêu sớm mà bị ép chia tay. Trường tôi kỷ luật vô cùng nghiêm khắc, mà “yêu sớm” lại càng là điều cấm kỵ nhất. Vốn dĩ chuyện này cũng không phải hiếm, mọi người đã quá quen, chẳng còn lấy làm lạ. Nhưng một màn tố cáo có chủ ý đã khiến tất cả vượt khỏi tầm kiểm soát. Bức ảnh cô ấy hôn tôi bị phát tán điên cuồng trên diễn đàn trường. Qua những lời thêm mắm dặm muối, sự việc bị thổi phồng đến mức gây chấn động, kinh động cả ban giám hiệu lẫn hai bên gia đình. Mọi phương tiện liên lạc của chúng tôi đều bị tịch thu. Khi mỗi người bị giam trong thế bế tắc của riêng mình, Cảnh Hạ bị đưa ra nước ngoài, còn tôi buộc phải chuyển trường. Chúng tôi mất liên lạc gần một tuần, rồi cô ấy mượn được điện thoại gọi cho tôi. Câu đầu tiên cô ấy nói là: “Cậu đừng sợ. Chuyện bức ảnh mình sẽ xử lý ổn thỏa. Danh dự của cậu là quan trọng nhất, nếu có chuyện gì cứ đổ hết lên mình.” “Bên mình tạm thời không về được. Nửa năm, nhiều nhất là nửa năm nữa mình sẽ về gặp cậu.” Tôi nói: “Được.” “Đến lúc đó, Bắc Kinh chắc đang vào mùa tuyết rơi. Mình sẽ đợi cậu trở về, cùng nhau ngắm tuyết.” Suốt nửa năm ấy, liên lạc của chúng tôi khi có khi không, còn tôi mỗi ngày đều đếm ngược đến ngày trùng phùng. Cho đến một hôm, tin nhắn bỗng rơi vào im lặng, mọi liên lạc hoàn toàn bặt vô âm tín. Sau nhiều lần dò hỏi, một người bạn của cô ấy ở nước ngoài gọi điện cho tôi, báo rằng Cảnh Hạ đã gặp tai nạn xe. Vì biến cố ngoài ý muốn, cô ấy mất trí nhớ. Mối tơ tình vấn vương thuở thiếu niên, từ đó chìm vào bóng tối, không còn thấy ánh mặt trời. Biết rõ dù có gặp lại cũng chẳng thể thay đổi điều gì, vậy mà đến lúc đăng ký đại học, như có ma xui quỷ khiến, tôi lại chọn sang London. Chỉ là chúng tôi học ở hai trường khác nhau. Hai năm sau, một đêm đông ở London đón trận tuyết đầu mùa. Có lẽ vì tâm nguyện chưa trọn, những năm qua tôi luôn có một nỗi chấp niệm đặc biệt với tuyết. Tôi đang đứng trên phố, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại với bạn. Ngẩng đầu lên, tôi sững người. Trong khoảnh khắc ấy, trời đất như lặng im, chỉ còn tiếng đầu dây bên kia không ngừng gọi: “Alo, alo, cậu còn đó không?” Nơi đầu phố tái ngộ chỉ có một ngọn đèn đường mờ nhạt. Giữa màn tuyết trắng xóa, Cảnh Hạ  khoác một chiếc áo dạ dài, tay cầm chiếc ô đen. Ba năm rồi, cô ấy cao hơn trước rất nhiều. Trong khoảnh khắc lướt qua nhau, trái tim tôi còn phản ứng trước cả lý trí. Tôi hoảng hốt quay đầu, bất ngờ chạm phải đôi mắt quen thuộc. Cô ấy cũng quay lại. “Xin lỗi… chúng ta có phải từng quen nhau không?” Một câu nói như tảng đá ngàn cân nện xuống tim tôi, ba năm ký ức phút chốc rối bời. Tôi vội quay đi, lắc đầu phủ nhận: “Không… không quen.” Nước mắt đến còn nhanh hơn cả lời chối bỏ. Câu nói run rẩy đến mức chính tôi cũng không nhận ra. Phía sau lưng, giọng cô ấy lạnh nhạt mà bình thản: “Nếu là người xa lạ… gặp mặt cũng sẽ khóc sao?” #tieuthuyetbachhop #bhtt #grillove #tt #xuhuong
Hồi cấp ba, tôi và Cảnh Hạ vì yêu sớm mà bị ép chia tay. Trường tôi kỷ luật vô cùng nghiêm khắc, mà “yêu sớm” lại càng là điều cấm kỵ nhất. Vốn dĩ chuyện này cũng không phải hiếm, mọi người đã quá quen, chẳng còn lấy làm lạ. Nhưng một màn tố cáo có chủ ý đã khiến tất cả vượt khỏi tầm kiểm soát. Bức ảnh cô ấy hôn tôi bị phát tán điên cuồng trên diễn đàn trường. Qua những lời thêm mắm dặm muối, sự việc bị thổi phồng đến mức gây chấn động, kinh động cả ban giám hiệu lẫn hai bên gia đình. Mọi phương tiện liên lạc của chúng tôi đều bị tịch thu. Khi mỗi người bị giam trong thế bế tắc của riêng mình, Cảnh Hạ bị đưa ra nước ngoài, còn tôi buộc phải chuyển trường. Chúng tôi mất liên lạc gần một tuần, rồi cô ấy mượn được điện thoại gọi cho tôi. Câu đầu tiên cô ấy nói là: “Cậu đừng sợ. Chuyện bức ảnh mình sẽ xử lý ổn thỏa. Danh dự của cậu là quan trọng nhất, nếu có chuyện gì cứ đổ hết lên mình.” “Bên mình tạm thời không về được. Nửa năm, nhiều nhất là nửa năm nữa mình sẽ về gặp cậu.” Tôi nói: “Được.” “Đến lúc đó, Bắc Kinh chắc đang vào mùa tuyết rơi. Mình sẽ đợi cậu trở về, cùng nhau ngắm tuyết.” Suốt nửa năm ấy, liên lạc của chúng tôi khi có khi không, còn tôi mỗi ngày đều đếm ngược đến ngày trùng phùng. Cho đến một hôm, tin nhắn bỗng rơi vào im lặng, mọi liên lạc hoàn toàn bặt vô âm tín. Sau nhiều lần dò hỏi, một người bạn của cô ấy ở nước ngoài gọi điện cho tôi, báo rằng Cảnh Hạ đã gặp tai nạn xe. Vì biến cố ngoài ý muốn, cô ấy mất trí nhớ. Mối tơ tình vấn vương thuở thiếu niên, từ đó chìm vào bóng tối, không còn thấy ánh mặt trời. Biết rõ dù có gặp lại cũng chẳng thể thay đổi điều gì, vậy mà đến lúc đăng ký đại học, như có ma xui quỷ khiến, tôi lại chọn sang London. Chỉ là chúng tôi học ở hai trường khác nhau. Hai năm sau, một đêm đông ở London đón trận tuyết đầu mùa. Có lẽ vì tâm nguyện chưa trọn, những năm qua tôi luôn có một nỗi chấp niệm đặc biệt với tuyết. Tôi đang đứng trên phố, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại với bạn. Ngẩng đầu lên, tôi sững người. Trong khoảnh khắc ấy, trời đất như lặng im, chỉ còn tiếng đầu dây bên kia không ngừng gọi: “Alo, alo, cậu còn đó không?” Nơi đầu phố tái ngộ chỉ có một ngọn đèn đường mờ nhạt. Giữa màn tuyết trắng xóa, Cảnh Hạ khoác một chiếc áo dạ dài, tay cầm chiếc ô đen. Ba năm rồi, cô ấy cao hơn trước rất nhiều. Trong khoảnh khắc lướt qua nhau, trái tim tôi còn phản ứng trước cả lý trí. Tôi hoảng hốt quay đầu, bất ngờ chạm phải đôi mắt quen thuộc. Cô ấy cũng quay lại. “Xin lỗi… chúng ta có phải từng quen nhau không?” Một câu nói như tảng đá ngàn cân nện xuống tim tôi, ba năm ký ức phút chốc rối bời. Tôi vội quay đi, lắc đầu phủ nhận: “Không… không quen.” Nước mắt đến còn nhanh hơn cả lời chối bỏ. Câu nói run rẩy đến mức chính tôi cũng không nhận ra. Phía sau lưng, giọng cô ấy lạnh nhạt mà bình thản: “Nếu là người xa lạ… gặp mặt cũng sẽ khóc sao?” #tieuthuyetbachhop #bhtt #grillove #tt #xuhuong

About