Khánh Linh :
Mình nhớ bé nhà mình quá, gần 21h phát hiện em ngủ sâu và gọi thế nào cũng không tỉnh kèm theo hơi co giật và cứng cơ, lên gg tìm đại một bác sĩ thú y nào đó, 22h bác đóng cửa hên là qua kịp, qua bé thở oxy, tiêm giãn cơ và tiêm chống sốc, truyền nước, dịch dinh dưỡng, bé cũng khoẻ lại đôi chút, lúc đó mình biết mang bé về sẽ không qua khỏi nhưng bác không giữ qua đêm, bác dặn về nhà pha nửa chén nước với ít mật ong, cho em nó uống từng chút, đêm đó mình thức cả đêm nhìn em đau đớn thế tội lắm, bác dặn 8h mở cửa mang qua nhưng mình thấy em đau đớn yếu ớt quá, chở qua tiệm guộc gần nhà, thế mà bác sĩ chuẩn bị cấp cứu em tắt thở trên bàn mổ luôn, đến bây vẫn chưa biết em bị gì, trong khi trước đó vẫn rất tốt, mình nhớ em ấy quá, cứ theo thói quen sẽ nhìn vào chỗ em ấy hoài, sáng thức dậy phải gọi một tiếng, đi ra ngoài hay đi về cũng phải gọi một tiếng, tối ngủ cũng bất giác nhìn về chỗ em ấy hay nằm như một thói quen 😔, sao thế nhỉ rõ ràng hôm qua còn giỡn với nhau, lúc đó mình cũng thấy hơi lạ, sao hôm nay con bé này nó quấn mình thế nhỉ, bình thường chảnh lắm mà, mình nhớ rõ đêm đó gần 1h sáng mình đúc nước xong 1 lúc sao em ấy kêu lên 1 tiếng hơi to, về sau thêm 2,3 tiếng nữa nhưng nhỏ lắm, sáng ra đến bác sĩ thì ẻm tắt thở luôn.
2026-07-25 00:34:57