Kiếp Rêu Xanh :
NGƯỜI ĐI BỎ BẾN:
Có những cuộc chia ly chẳng cần nước mắt hay lời từ biệt, chỉ một người lặng lẽ bước đi cũng đủ để người ở lại mang theo nỗi đau suốt cả quãng đời còn lại. Chiều buông bên dòng sông cũ, con nước vẫn xuôi về biển lớn, chỉ có bến xưa và con đò lặng lẽ ở lại như chính trái tim anh, vẫn ngày ngày ngóng chờ một bóng hình đã khuất xa. Em rời quê, mang theo những lời hẹn ước, để lại nơi đây một khoảng trời đầy thương nhớ và một người vẫn chưa thể học cách quên.
Anh không trách em vì đã chọn một bến đỗ khác, chỉ tiếc rằng những lời từng hứa sẽ bên nhau trọn đời giờ đã tan theo gió. Từ ngày em sang sông, nhịp cầu trong tim anh cũng như gãy đôi. Mỗi buổi chiều nhìn dòng nước lững lờ trôi, anh lại nhớ về những tháng ngày hạnh phúc, nhớ nụ cười, ánh mắt và cả hai tiếng "Vợ Chồng" từng là giấc mơ đẹp nhất của đời mình. Có lẽ điều đau đớn nhất không phải là mất em, mà là biết em đã quên mất người từng yêu em bằng cả trái tim.
Điều khiến trái tim đau nhất không phải là em đã yêu một người khác, mà là em đã quên mất từng có một người sẵn sàng đánh đổi cả thanh xuân để yêu em bằng tất cả chân thành. Những lời gọi "Mình Ơi", những giấc mơ về một mái nhà nhỏ, về hai tiếng vợ chồng giản dị mà thiêng liêng, giờ chỉ còn vang vọng trong miền ký ức. Anh vẫn giữ nguyên những kỷ niệm ấy như giữ một ngọn lửa nhỏ giữa mùa đông lạnh giá, dù biết người sẽ chẳng bao giờ quay về sưởi ấm cùng anh nữa.
Nếu một ngày nào đó em vô tình trở lại bến sông xưa, mong em sẽ dừng chân đôi phút để lắng nghe tiếng nước chảy. Biết đâu trong từng con sóng vẫn còn có lời yêu năm cũ, vẫn còn tiếng lòng của một người từng đợi em qua biết bao mùa mưa nắng. Dẫu cuộc đời đã đổi thay, dẫu duyên mình đã hóa thành dĩ vãng, anh vẫn mong em sống thật bình yên và hạnh phúc. Bởi yêu thương chân thành đôi khi không phải là giữ được nhau đến cuối con đường, mà là sau tất cả những mất mát vẫn đủ dịu dàng để chúc người mình từng yêu có một cuộc đời trọn vẹn. Còn anh sẽ mãi là người ở lại bên bến cũ, lặng lẽ cất giữ mối tình đầu như một khúc nhạc buồn đẹp nhất của đời mình, để mỗi lần hoàng hôn buông xuống, trái tim lại khẽ gọi tên em trong nỗi nhớ không bao giờ vơi…
2026-08-02 01:22:41