@jenurooo_2711: Koy tiếp tục. "Chị không phủ nhận tình cảm của hai đứa." "Nhưng tình yêu..." "...không phải lúc nào cũng đủ." Bà nhìn thật sâu vào mắt Ling. "Em lớn hơn Orm." "Trải qua nhiều chuyện hơn." "Chị nghĩ..." "Em sẽ hiểu điều chị muốn nói." Ling đứng im. Bàn tay đặt bên người đã siết chặt đến trắng bệch. Koy hít một hơi thật sâu. "Trên cương vị là một người mẹ..." "Chị muốn nhờ em." "Rời xa con bé." Bốn chữ rất nhẹ. Nhưng lại như một nhát dao. Đâm thẳng vào trái tim Ling. Cô sững người. Đôi môi run lên rất khẽ. "Chị..." "...không ghét em." "Thật lòng." "Nếu hai đứa gặp nhau trong một hoàn cảnh khác..." "Có lẽ chị sẽ là người đầu tiên chúc phúc." "Nhưng..." "Không phải bây giờ." Ling cúi đầu. Cô cắn chặt môi đến bật máu. Vẫn không để nước mắt rơi xuống. Koy nghẹn giọng. "Orm chỉ mới bắt đầu sự nghiệp." "Nó còn rất nhiều điều phải làm." "Chị không muốn..." "Một mối quan hệ khiến con bé bị phân tâm." "Hay phải chịu những lời dị nghị." Bà dừng lại vài giây. Rồi nói tiếp. "Em cũng biết." "Con đường của Orm còn rất dài." "Chị chỉ cho phép con bé theo đuổi âm nhạc thêm một..." "...hai năm nữa." "Sau đó..." "Nó sẽ phải quay về." "Tiếp quản công ty." Ling ngẩng phắt đầu lên. Đó là lần đầu tiên vẻ bình tĩnh trên gương mặt cô hoàn toàn biến mất. Koy khẽ gật đầu. "Đó là trách nhiệm." "Là điều con bé không thể trốn tránh." "Gia đình này..." "...rồi sẽ cần đến nó." Bà nhìn Ling. "Chị không muốn." "Đến lúc đó." "Con bé phải đứng giữa em..." "...và gia đình." Ling cảm thấy lồng ngực mình đau đến khó thở. Koy lại khẽ cười. Một nụ cười đầy chua xót. "Và còn một điều..." "Nếu bây giờ hai đứa yêu nhau." "Lỡ một ngày nào đó..." "Orm lại làm em tổn thương thì sao?" Ling khựng lại. Koy nhìn cô rất lâu. "Em quên rồi sao?" "Bây giờ con bé còn trẻ." "Còn bốc đồng." "Còn chưa biết sau này mình thực sự muốn gì." "Nếu một ngày..." "Nó lại vô tình làm em khóc." "Làm sao chị có thể nhìn mặt em đây?" Giọng bà nghẹn lại. "Chị đã từng xem em như em gái." "Nhìn em đau một lần..." "Chị không muốn điều đó lặp lại." Ling cúi gằm mặt. Hàng mi rung lên dữ dội. Cô hít một hơi thật sâu. Ép tất cả những nghẹn ngào xuống đáy lòng. Một lúc rất lâu sau. Mới khẽ lên tiếng. Giọng nói vẫn bình tĩnh. Nhưng từng chữ đều run rẩy. "Chị..." "Em chưa từng nghĩ sẽ trở thành gánh nặng của Orm." "Em càng không muốn..." "...vì em mà em ấy phải từ bỏ bất cứ điều gì." Koy khẽ mỉm cười. "Nếu thật sự yêu một người." "Điều đầu tiên mình nghĩ đến..." "Phải là tương lai của người đó." "Không phải hạnh phúc của bản thân." Nói đến đây. Cổ họng Ling gần như nghẹn lại. Cô phải mất vài giây mới có thể tiếp tục. "Em hứa." "Em sẽ không để tình cảm này..." "...ảnh hưởng đến sự nghiệp." "...đến ước mơ." "...hay con đường mà Orm phải đi." Một giọt nước mắt cuối cùng vẫn không thể giữ được. Lặng lẽ rơi xuống. Ling lập tức đưa tay lau đi. Cô vẫn đứng thẳng. Vẫn giữ nụ cười. Nhưng sâu trong đôi mắt ấy... Là những vết nứt đang lan rộng từng chút một. Như một người vẫn cố gắng chống đỡ cả bầu trời đang sụp xuống trên chính mình. Koy nhìn cô. Đáy mắt cũng đỏ hoe. Bà rất muốn nói một câu xin lỗi. Nhưng cuối cùng... Chỉ khẽ thì thầm. "Trên cương vị là một người mẹ..." "Xin em..." "...hãy hiểu cho chị." Ling khẽ gật đầu. Nước mắt đã được cô ép ngược trở vào. "Dạ." "Em hiểu." "Em hiểu hơn ai hết." Bởi... Nếu một ngày người mình yêu gặp nguy hiểm... Có lẽ cô cũng sẽ ích kỷ như vậy. Đúng lúc ấy. Tiếng bước chân vang lên. Orm chạy ra ban công. "Mẹ." "Chị." "Hai người nói chuyện gì lâu vậy?" Koy lập tức nở nụ cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Chỉ ôn chuyện cũ thôi." Orm không hề nghi ngờ. Cô chạy đến nắm lấy tay Ling. "Về thôi chị." Ling nhìn bàn tay nhỏ đang siết lấy tay mình. Khóe môi vẫn mỉm cười dịu dàng. Nhưng sâu trong lồng ngực. Trái tim cô... Đã bắt đầu vỡ ra từng mảnh. Và Orm vẫn không hề biết. Ngay trong đêm mà cô tin rằng mình đã được gia đình chấp nhận. Người mình yêu... Đã âm thầm nhận lấy một lời nhờ vả. Có thể sẽ khiến cô phải rời khỏi cuộc đời em vào một ngày không xa. ————— Hết Chương 10 —————- #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat #pov