@ghanamrang_zergy: #kram ba notono ki de oraka🙈❤️#foryou #fybシviral #ghanamrang_zergy @Zᥫ᭡حAIB KH么N ᥫ᭡

𓆩Ghanamrang zergy𓆪꧂
𓆩Ghanamrang zergy𓆪꧂
Open In TikTok:
Region: PK
Friday 24 July 2026 09:32:28 GMT
79559
5512
38
892

Music

Download

Comments

meerkhan4790
pretty girl :
need active gc members
2026-07-25 10:18:46
1
zindage430
🔥👑❤️👑🔥 :
2026-07-24 17:51:35
5
duakhan80436
◦●ρ₳ʇн₳₦Ⱬ₳Đιι ✿🚩 :
Wow 😳
2026-07-24 13:47:11
8
areeba_yousafzai1
~yousafzai~🎀🫶 :
2026-07-24 20:15:26
2
fawadkhan44613
Fâwåd Lådلا 🍁📜🍁 :
🖤🖤🖤
2026-07-24 17:08:20
4
kundiwal1
ارسلان جانی :
🖤🖤🖤
2026-07-24 09:41:07
3
fiddi_05
𝐅 𝐊_♛ :
@🇹🇷¹0¹ᴍᴜꜱᴀᴡᴇʀ ᴋʜᴀɴ¹0¹🇹🇷 @❥⏤͟͟͞͞⃝☆𝑺𝑨𝑳𝑨𝑹 🤍⃝☆࿐ lackona shindam kho noteona ba 2number e 😁😂
2026-07-24 17:59:20
1
black_bakaro
𓆩 B Â K Ä R Ô🪽🦇 :
🥀🥀🥀
2026-07-24 11:29:45
2
m.khan.m.khan131
M Khan M Khan :
♥️♥️
2026-07-24 15:01:51
3
shazadii155
pookii❤️‍🩹 :
❤️❤️❤️
2026-07-24 20:08:40
1
shayan22sarkar1
🇦🇪shayan🇦🇪313🇦🇪🥷 :
🥰🥰🥰
2026-07-24 14:56:49
2
wisaijani23
🚩💯💥ZOYA.JANI 💯💥🚩 :
🥰🥰🥰
2026-07-24 17:38:19
2
anya.0494
🌸ANYA🌸 :
🙈🌸
2026-07-24 18:37:31
1
waqar.gulli.478
👑🇼 🇦ق🇦 🇷 🇰 🇭 🇦 🇳470👑 :
👑👑👑
2026-07-25 09:13:28
1
moaviakhanuk47
UK47🇬🇧❤️‍🔥 :
💝💝💝
2026-07-25 09:39:15
1
meeno.366
🦋.𝐅.🫀 :
😚🌸🦋🙈🙈🙈
2026-07-24 19:02:08
1
To see more videos from user @ghanamrang_zergy, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau khi ba tôi qua đời vào ngày 10/03/2024, cuộc sống của tôi gần như sụp đổ. Tôi vừa mất ba, vừa phá sản. Nếu nói rằng tôi chưa từng trách Chúa thì đó không phải là sự thật. Tôi đã từng giận Ngài và nhiều lần tự hỏi: “Lạy Chúa, tại sao mọi chuyện lại xảy đến với con?” Một thời gian sau, tôi bắt đầu tập bơi. Thật ra tôi không biết bơi, chỉ mới tự học được vài tuần. Hôm đó, tôi quyết định thử bơi trọn một vòng hồ. Khi còn gần nửa vòng nữa, tôi đã gần như kiệt sức. Dù lúc ấy đã tập gym hơn một năm, tôi vẫn cảm thấy mình không thể bơi tiếp. Đúng lúc đó, trong đầu tôi chợt xuất hiện một suy nghĩ: “Có khi nào Chúa vẫn sẽ giúp mình, nhưng không phải bây giờ?” Tôi liền thầm cầu nguyện: “Nếu đúng như vậy, xin cho con bơi hết vòng này.” Và điều tôi nghĩ mình không thể làm được, cuối cùng tôi đã làm được. Lúc ấy, tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự tình cờ. Trên đường về, tôi ghé vào nhà thờ, nơi có phần mộ Cha cố Kiều. Đó là lần đầu tiên tôi đến cầu nguyện. Ban đầu, tôi chỉ xin Chúa, qua lời chuyển cầu của Cha, cho mình sớm thành công trở lại. Nhưng rồi tôi nhớ đến câu chuyện ở hồ bơi nên đổi lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu thật sự bây giờ chưa phải là lúc, nếu Ngài vẫn hứa sẽ cho con đứng dậy nhưng muốn con phải chờ đợi, thì xin cho con một dấu chỉ nhỏ thôi. Không phải để con thử thách Ngài, mà để con biết Ngài vẫn đang ở cùng con.” Không lâu sau, chị họ tôi ở Mỹ gọi điện. Mẹ của chị là chị gái cùng cha khác mẹ với ba tôi. Chị nghẹn ngào xin lỗi vì đến lúc đó mới biết tin cậu đã qua đời và muốn gửi về một ít tiền để xin lễ cho ba. Số tiền ấy không làm tôi khá giả hơn, nhưng nó đến đúng lúc trái tim tôi đang cần một sự nâng đỡ. Có người sẽ cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Tôi cũng không dám khẳng định đó là một phép lạ. Nhưng với tôi, đó là một lời an ủi rất dịu dàng của Chúa. Đủ nhỏ để người khác gọi là ngẫu nhiên, nhưng đủ lớn để vực dậy một người đang gần mất hy vọng. Từ hôm đó, tôi tin rằng Chúa chưa quên mình. Tôi cứ nghĩ mình sẽ sớm thành công trở lại. Nhưng rồi một tháng trôi qua, rồi nhiều tháng, rồi hơn hai năm. Khi đọc lại sách Gióp, tôi mới hiểu vì sao một người công chính như ông vẫn có lúc than trách Chúa mà không bỏ Chúa. Trước đây, tôi từng nghĩ ông Gióp yếu đức tin. Tôi cũng từng nghĩ thánh Phêrô yếu đuối khi chối Thầy ba lần. Nhưng đến khi chính mình bước vào thử thách, tôi mới nhận ra mình còn yếu đuối hơn rất nhiều. Có lẽ trước đây, khi thành công, tôi đã quá tự tin, đôi khi còn kiêu ngạo mà chính mình cũng không nhận ra. Có lẽ Chúa chưa vội trao lại điều tôi xin, vì trước hết Ngài muốn dạy tôi biết khiêm nhường. Giống như thánh Phêrô, Chúa không trao cho ngài sứ mạng dẫn dắt Hội Thánh khi mọi chuyện còn thuận lợi. Ngài để Phêrô đi qua những lần vấp ngã, những giọt nước mắt ăn năn, rồi mới trao cho ông trọng trách lớn lao. Tôi cũng dần hiểu rằng Thiên Chúa không phải là Đấng chỉ biết thưởng người tốt và phạt người xấu. Nếu vậy, Ngài đã không phải là Thiên Chúa của Lòng Thương Xót. Người con hoang đàng trở về không phải vì đã trở nên hoàn hảo, mà vì đói và không còn nơi nào để đi. Nhưng người cha vẫn chạy ra ôm lấy con. Điều ông chờ đợi không phải là một người con không bao giờ phạm lỗi, mà là một người con biết quay về. Đã có những lúc tôi lại nghi ngờ. Lại đến bên mộ Cha cố Kiều. Lại xin Chúa một dấu chỉ nhỏ để biết rằng Ngài vẫn giữ lời hứa. Và điều tôi cảm nhận được trong lòng luôn là một sự bình an rất nhẹ nhàng: “Đừng vội nản lòng. Ta không quên con. Điều con xin không phải là điều Ta từ chối. Chỉ là… chưa đến thời điểm của Ta.” Đến hôm nay, tôi vẫn chưa kể cho các bạn nghe đoạn kết của câu chuyện. Nhưng tôi vẫn bước tiếp. Không phải vì tôi đã nhìn thấy tất cả, mà vì tôi đã học được cách tin vào thời điểm của Chúa hơn là thời điểm của chính mình. “Có những lời cầu nguyện, Chúa không nói ‘không’. Ngài chỉ nói: ‘Hãy tin Ta thêm một chút nữa.’” ✝️ HÌNH ẢNH ĐƯỢC TÔI TÌNH CỜ THẤY TRÊN MẠNG ,NÊN LẤY VỀ LÀM TƯ LIỆU. CÒN BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N                Put God First
Sau khi ba tôi qua đời vào ngày 10/03/2024, cuộc sống của tôi gần như sụp đổ. Tôi vừa mất ba, vừa phá sản. Nếu nói rằng tôi chưa từng trách Chúa thì đó không phải là sự thật. Tôi đã từng giận Ngài và nhiều lần tự hỏi: “Lạy Chúa, tại sao mọi chuyện lại xảy đến với con?” Một thời gian sau, tôi bắt đầu tập bơi. Thật ra tôi không biết bơi, chỉ mới tự học được vài tuần. Hôm đó, tôi quyết định thử bơi trọn một vòng hồ. Khi còn gần nửa vòng nữa, tôi đã gần như kiệt sức. Dù lúc ấy đã tập gym hơn một năm, tôi vẫn cảm thấy mình không thể bơi tiếp. Đúng lúc đó, trong đầu tôi chợt xuất hiện một suy nghĩ: “Có khi nào Chúa vẫn sẽ giúp mình, nhưng không phải bây giờ?” Tôi liền thầm cầu nguyện: “Nếu đúng như vậy, xin cho con bơi hết vòng này.” Và điều tôi nghĩ mình không thể làm được, cuối cùng tôi đã làm được. Lúc ấy, tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự tình cờ. Trên đường về, tôi ghé vào nhà thờ, nơi có phần mộ Cha cố Kiều. Đó là lần đầu tiên tôi đến cầu nguyện. Ban đầu, tôi chỉ xin Chúa, qua lời chuyển cầu của Cha, cho mình sớm thành công trở lại. Nhưng rồi tôi nhớ đến câu chuyện ở hồ bơi nên đổi lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu thật sự bây giờ chưa phải là lúc, nếu Ngài vẫn hứa sẽ cho con đứng dậy nhưng muốn con phải chờ đợi, thì xin cho con một dấu chỉ nhỏ thôi. Không phải để con thử thách Ngài, mà để con biết Ngài vẫn đang ở cùng con.” Không lâu sau, chị họ tôi ở Mỹ gọi điện. Mẹ của chị là chị gái cùng cha khác mẹ với ba tôi. Chị nghẹn ngào xin lỗi vì đến lúc đó mới biết tin cậu đã qua đời và muốn gửi về một ít tiền để xin lễ cho ba. Số tiền ấy không làm tôi khá giả hơn, nhưng nó đến đúng lúc trái tim tôi đang cần một sự nâng đỡ. Có người sẽ cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Tôi cũng không dám khẳng định đó là một phép lạ. Nhưng với tôi, đó là một lời an ủi rất dịu dàng của Chúa. Đủ nhỏ để người khác gọi là ngẫu nhiên, nhưng đủ lớn để vực dậy một người đang gần mất hy vọng. Từ hôm đó, tôi tin rằng Chúa chưa quên mình. Tôi cứ nghĩ mình sẽ sớm thành công trở lại. Nhưng rồi một tháng trôi qua, rồi nhiều tháng, rồi hơn hai năm. Khi đọc lại sách Gióp, tôi mới hiểu vì sao một người công chính như ông vẫn có lúc than trách Chúa mà không bỏ Chúa. Trước đây, tôi từng nghĩ ông Gióp yếu đức tin. Tôi cũng từng nghĩ thánh Phêrô yếu đuối khi chối Thầy ba lần. Nhưng đến khi chính mình bước vào thử thách, tôi mới nhận ra mình còn yếu đuối hơn rất nhiều. Có lẽ trước đây, khi thành công, tôi đã quá tự tin, đôi khi còn kiêu ngạo mà chính mình cũng không nhận ra. Có lẽ Chúa chưa vội trao lại điều tôi xin, vì trước hết Ngài muốn dạy tôi biết khiêm nhường. Giống như thánh Phêrô, Chúa không trao cho ngài sứ mạng dẫn dắt Hội Thánh khi mọi chuyện còn thuận lợi. Ngài để Phêrô đi qua những lần vấp ngã, những giọt nước mắt ăn năn, rồi mới trao cho ông trọng trách lớn lao. Tôi cũng dần hiểu rằng Thiên Chúa không phải là Đấng chỉ biết thưởng người tốt và phạt người xấu. Nếu vậy, Ngài đã không phải là Thiên Chúa của Lòng Thương Xót. Người con hoang đàng trở về không phải vì đã trở nên hoàn hảo, mà vì đói và không còn nơi nào để đi. Nhưng người cha vẫn chạy ra ôm lấy con. Điều ông chờ đợi không phải là một người con không bao giờ phạm lỗi, mà là một người con biết quay về. Đã có những lúc tôi lại nghi ngờ. Lại đến bên mộ Cha cố Kiều. Lại xin Chúa một dấu chỉ nhỏ để biết rằng Ngài vẫn giữ lời hứa. Và điều tôi cảm nhận được trong lòng luôn là một sự bình an rất nhẹ nhàng: “Đừng vội nản lòng. Ta không quên con. Điều con xin không phải là điều Ta từ chối. Chỉ là… chưa đến thời điểm của Ta.” Đến hôm nay, tôi vẫn chưa kể cho các bạn nghe đoạn kết của câu chuyện. Nhưng tôi vẫn bước tiếp. Không phải vì tôi đã nhìn thấy tất cả, mà vì tôi đã học được cách tin vào thời điểm của Chúa hơn là thời điểm của chính mình. “Có những lời cầu nguyện, Chúa không nói ‘không’. Ngài chỉ nói: ‘Hãy tin Ta thêm một chút nữa.’” ✝️ HÌNH ẢNH ĐƯỢC TÔI TÌNH CỜ THẤY TRÊN MẠNG ,NÊN LẤY VỀ LÀM TƯ LIỆU. CÒN BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N Put God First

About