để vài năm nữa :
t chưa có người yêu bao giờ, xưa h toàn thích thầm, đơn phương, có chết cũng ko baoh để lộ ra dù chỉ 1 chút, mà mới nhiêu đó đủ để t thấy yêu nó đau khổ tới mức nào. t biết khi yêu sẽ rất hạnh phúc, vui vẻ dù đang đơn phương, khi ko thấy sự hiện diện của ng đó mà chỉ cần nghĩ trong đầu, nhưng suy nghĩ mình ko xứng đáng với ng đó luôn ám ảnh và dày vò t, làm t thấy yêu 1 ng nó khổ sở j đâu. có thể t là ng dễ buồn, tổn thương, kiểu gắn bó né tránh, tâm trạng có thể biến chuyển ngay lập tức dù ko có j xảy ra mà chính do suy nghĩ của t làm. t sống tới từng này cũng hiểu phần lớn là do t, ko ai làm j t cả, nhưng t đã mặc định mình ko xứng đáng được yêu thương từ lâu rồi, mặc định thật đấy mọi ng ạ, dù chẩ có j chắc chắn đó là sự thật. nhưng t muốn nó là sự thật, t luôn nghĩ trong đầu như vậy, với cả t cảm thấy như vậy vì t đã chứng kiến quá nhiều, và hiện tại t cũng ko thấy hạnh phúc j cả. nên nhiều khi t lại cứ thầm cầu xin ông trời đừng để t yêu ai nữa, vì khi t lỡ có tình cảm với 1 ng nào đó, chắc chắn đó là lúc đời t coi như đi tong, t thấy đau khổ tột cùng lắm, t nghĩ nếu như vậy sẽ là ích kỷ cho bản thân, vì t sẽ thấy yên bình, ko lo nghĩ gì, nên t còn xin ông trời thông cảm cho t, vì thật sự t ko xứng đáng được yêu thương, mà để t khao khát được yêu thương mãi khác nào cho t chết ko được sống ko xong? có lẽ ông trời đã chấp nhận lời thỉnh cầu của t, lâu rồi t ko còn cảm thấy muốn yêu 1 ai nữa, chắc đây là khoảng thời gian lâu nhất từ trước tới giờ
2026-07-24 20:26:26