@nichamewmew: #ห้องเรามีแมว#แมว

Nicha Thubsang
Nicha Thubsang
Open In TikTok:
Region: TH
Friday 24 July 2026 15:23:52 GMT
189
18
2
0

Music

Download

Comments

thanannat
คาลาเมลล์ รส ตะขบ (ธนันณัฐ) :
แซบ !!!!
2026-07-24 18:15:27
1
tongkwowhundredpercent
TONGKWOW 100% :
อยู่ฟิตเนส
2026-07-25 11:14:48
0
To see more videos from user @nichamewmew, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

#dptvy  Nhớ thôi là được rồi. Đừng làm phiền, họ khó chịu. Thương thôi là được rồi. Đừng bày tỏ, họ không thương. Em xin lỗi. Vì đã bước vào cuộc đời anh với tất cả tình yêu mình có, nhưng lại không thể mang đến cho anh sự bình yên mà anh xứng đáng hơn bất kỳ ai. Em từng nghĩ mình có thể là điểm tựa cho anh, có thể làm anh an lòng khi mệt mỏi. Nhưng càng cố gắng, em lại càng khiến trái tim anh thêm phiền muộn.  Có một giai đoạn trong đời, bạn sẽ nhận ra: Thứ khiến con người mệt mỏi nhất không phải nghèo khó, không phải cô đơn, mà là tâm không yên. Chúng ta lo người khác nghĩ gì về mình. Lo một ánh mắt lạnh nhạt. Lo vài câu nói vô tâm. Lo những chuyện còn chưa xảy ra. Rồi cứ thế, tự nhốt mình trong một chiếc lồng mang tên
#dptvy Nhớ thôi là được rồi. Đừng làm phiền, họ khó chịu. Thương thôi là được rồi. Đừng bày tỏ, họ không thương. Em xin lỗi. Vì đã bước vào cuộc đời anh với tất cả tình yêu mình có, nhưng lại không thể mang đến cho anh sự bình yên mà anh xứng đáng hơn bất kỳ ai. Em từng nghĩ mình có thể là điểm tựa cho anh, có thể làm anh an lòng khi mệt mỏi. Nhưng càng cố gắng, em lại càng khiến trái tim anh thêm phiền muộn. Có một giai đoạn trong đời, bạn sẽ nhận ra: Thứ khiến con người mệt mỏi nhất không phải nghèo khó, không phải cô đơn, mà là tâm không yên. Chúng ta lo người khác nghĩ gì về mình. Lo một ánh mắt lạnh nhạt. Lo vài câu nói vô tâm. Lo những chuyện còn chưa xảy ra. Rồi cứ thế, tự nhốt mình trong một chiếc lồng mang tên "suy nghĩ quá nhiều". Em xin lỗi. Xin lỗi vì những lúc em vô tâm, những khi em để cảm xúc của mình lấn át lý trí và làm anh tổn thương. Em chưa bao giờ cố ý làm anh buồn... nhưng cuối cùng, người khiến anh rơi nước mắt lại là em. Có những đêm em trằn trọc, nhớ từng lời anh nói, nhớ ánh mắt buồn của anh mỗi lần em lỡ làm anh thất vọng. Em đã tự hỏi bản thân: "Vì sao yêu anh nhiều đến vậy, mà vẫn không giữ được cho anh bình yên? Vì sao càng muốn nắm chặt, lại càng làm anh mệt?" Em hiểu rồi... Yêu mà để người mình thương phải gồng lên chịu đựng thì đó không còn là tình yêu nữa. Nhưng thật ra mọi nỗi đau trên đời, đều bắt đầu từ việc tâm quá vướng. Vướng vào quá khứ nên không sống nổi cho hiện tại. Vướng vào cảm xúc nên đánh mất lý trí. Vướng vào người khác nên quên mất chính mình. Đến một ngày trưởng thành hơn, bạn sẽ hiểu: Đời người nhẹ nhõm nhất là khi học được cách để tâm bình an. Tâm bình không phải vô cảm. Cũng không phải mặc kệ mọi thứ. Mà là dù chuyện gì xảy ra, bên trong bạn vẫn đủ tỉnh táo để nhìn mọi thứ rõ ràng. Và em, với tất cả những thiếu sót của mình không đủ tốt để đồng hành cùng anh đến cuối đường. Em càng ở lại, anh càng đau lòng Vậy nên... để em đi. Không phải vì em hết thương. Mà vì em không muốn anh phải chịu thêm một ngày buồn bã nào bởi em nữa. Tâm hồn con người giống như mặt nước. Khi mặt nước động, nhìn gì cũng méo mó. Khi mặt nước lặng, mọi thứ tự nhiên rõ ràng. Nên đôi khi, điều bạn cần không phải là cố kiểm soát cả thế giới, mà chỉ là học cách an định chính mình. Khi tâm thuận, đường đời tự nhiên thuận. Không phải vì cuộc sống bỗng dễ dàng hơn, mà vì bạn đã đủ bình tĩnh để bước qua mọi chuyện. Người có tâm bình sẽ không bị lời đời làm lung lay. Không bị được mất làm hỗn loạn. Không vì chút thị phi mà đánh mất năng lượng của mình. Em muốn trả lại cho anh những tháng ngày bình yên khi em chưa xuất hiện. Trả lại cho anh sự nhẹ nhàng mà anh từng có. Trả lại cho anh nụ cười không còn vướng bóng người làm anh đau. Em rời đi không phải để quên anh. Em đi... là để anh được hạnh phúc theo đúng cách mà anh xứng đáng. Dù lòng em đau đến nghẹn lại, em vẫn phải lựa chọn điều mà em biết sẽ tốt cho anh nhất. Bởi vì em hiểu rằng: Cuộc đời giống như một chuyến đi dài. Có đoạn nắng đẹp. Có đoạn mưa giông. Có lúc đông người đồng hành. Có lúc chỉ còn một mình lặng lẽ bước tiếp. Nhưng chỉ cần tâm còn bình an, thì đi đến đâu cũng là đường. Nếu một mai có duyên gặp lại, em mong anh sẽ mỉm cười nhẹ như chưa từng có ngày nào anh phải rơi nước mắt vì em. Còn bây giờ... chỉ mong anh sống an yên, dịu dàng với chính mình, và gặp một người có thể làm những điều mà em đã không làm được cho anh. Một người yêu anh đúng cách. Một người sẽ không bao giờ để anh phải chạnh lòng hay buồn tủi thêm lần nào nữa. Không làm khó anh, và cũng không làm khó mình. Mỗi người đều có một cuộc đời riêng, một phần đường riêng. Mình chọn yêu thương chứ không trói buộc. Chọn tôn trọng chứ không níu kéo. Em không biết sau này, anh có còn nhớ đến em hay không? Nhưng em thì chắc chắn... sẽ luôn nhớ anh. Em mong là khi hai chúng ta đủ lặng – để không còn oán trách. Đủ an để không hỏi "tại sao lại muộn". Chỉ nhìn nhau và khẽ nói: "May quá, cuối cùng anh vẫn về." "May quá, cuối cùng em vẫn ở đây "

About