@thaunhatam: Trang Tử đi ngang một khu rừng. Ông thấy những cây gỗ quý đều đã bị đốn hạ. Chỉ còn một cây rất lớn. Tán lá sum suê. Nhưng chẳng ai chặt. Người học trò hỏi: Thưa thầy, cây này lớn như vậy, sao người ta không lấy gỗ? Người tiều phu cười: Vì gỗ của nó cong. Làm cột không được. Làm bàn cũng không xong. Hoàn toàn vô dụng. Trang Tử mỉm cười. Rồi nói một câu khiến học trò lặng người: Chính vì nó vô dụng... nên mới sống lâu đến vậy. ... Có những người luôn muốn mình nổi bật. Muốn hơn người. Muốn chứng minh giá trị. Nhưng càng nổi bật... Lại càng dễ trở thành mục tiêu. Còn có những người... Âm thầm học hỏi. Âm thầm trưởng thành. Âm thầm tích lũy. Họ không phải yếu. Họ chỉ biết: Khi nào nên tỏa sáng. Trong công ty... Người giỏi nhất thường là người bận nhất. Người làm được nhiều việc nhất... lại là người bị giao thêm nhiều việc nhất. Còn người biết giới hạn bản thân... mới có thời gian để phát triển chính mình. Trang Tử không dạy chúng ta trở nên vô dụng. Ông chỉ nhắc rằng: Đừng để giá trị của mình trở thành lý do khiến người khác khai thác mình. Trong một thế giới ai cũng nỗ lực chứng minh mình hữu dụng để rồi bị khai thác đến kiệt sức, biết cách "giấu mình" lại là một loại tài năng. Cây lớn không phải vì nó bất tài, mà vì nó biết cái giá của sự tỏa sáng sai thời điểm. Đừng để năng lực của bạn trở thành cái cớ để người khác bào mòn bạn. Lùi một bước, giữ lại chút khoảng trống cho bản thân... đó mới là đỉnh cao của trí tuệ. ✨ #xuhuong #trietlycuocsong #baihoccuocsong #phattrienbanthan #tinhthuc