Kiếp Rêu Xanh :
Em Về Kẻo Trời Mưa:
Chiều ấy, khi bầu trời còn vương những áng mây xám và cơn mưa như sắp ghé qua thành phố nhỏ, anh vẫn đứng lặng nhìn em giữa ngã rẽ quen thuộc của yêu thương. Có những cuộc tình đẹp không phải vì đi cùng nhau đến cuối con đường, mà bởi từng khoảnh khắc bên nhau đều khiến trái tim rung động thật lòng. Em khẽ bảo anh về kẻo trời mưa, nhưng đâu biết rằng lòng anh lúc ấy đã ướt tự bao giờ. Ướt bởi ánh mắt em buồn, bởi nỗi sợ một ngày nào đó đôi mình sẽ lạc mất nhau giữa cuộc đời rộng lớn.
Tình đầu luôn mong manh như chiếc lá cuối thu, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ làm rơi xuống đầy tiếc nuối. Thế nhưng, những ngày từng cùng nhau đi dưới hàng cây đầy lá đổ, từng nép vào nhau nghe mưa rơi bên hiên vắng, sẽ mãi là ký ức dịu dàng nhất trong tim anh. Anh vẫn nhớ cách em cười thật khẽ, nhớ bàn tay nhỏ từng nắm lấy tay anh thật chặt và nói rằng chỉ cần còn thương thì chẳng điều gì có thể chia lìa đôi ta. Vậy mà đôi khi cuộc đời lại khiến người ta yêu nhau thật nhiều nhưng chẳng thể ở cạnh nhau mãi mãi.
Nếu mai này mình xa nhau thật, anh mong em đừng buồn. Hãy xem chuyện tình mình như một giấc mơ đẹp đi ngang qua thanh xuân, để mỗi lần nhớ lại, tim vẫn còn thấy ấm áp chứ không phải chỉ toàn đau lòng. Vì với anh, được gặp em, được thương em qua những mùa mưa cũ đã là điều dịu dàng nhất mà cuộc đời từng ban tặng. Và dù sau này có vô tình đi qua một cơn mưa nào đó, anh tin rằng ở một góc rất sâu trong ký ức, vẫn sẽ có hình bóng một người từng đứng đợi em về giữa chiều mưa năm ấy...
2026-07-26 03:58:59