Nguyên Ngôn :
sau khi tôi sinh con gái đầu lòng 3:01pm tôi bị băng huyết lượng máu máu trong cơ thể chỉ còn 0,75cc máu, tôi "như" chết lâm sàng. Trong khi tôi ngất, tôi không còn cử động mắt không mở được miệng không nói được. Nhưng bênh tai tôi chỉ nghe tiếng của người phụ nữ gọi tên tôi Thi Thi Thi và tôi cảm nhận có ai đó đang rơi nước mắt vì tôi và rồi tôi ngất đi không biết gì nữa và mãi đến 3 giờ sáng tôi mới tỉnh và bs đã đưa tôi ra phòng hồi sức. Khi con tôi 9 tháng tuổi, đêm đó tôi tự dưng muốn nằm ngủ với con gái vì cháu nằm phòng riêng. Và đêm đó tôi có một giấc mơ thế này: Tôi mơ thấy mình đến một nơi rộng bao la không có ai qua lại, không nhà cửa, không cây cối xung quanh chỉ là khói và mây. Càng đi càng thấy mình nhỏ bé, ngước nhìn chỉ thấy mây và khói tôi tự hỏi: Sao mình ở đây, ở đây là đâu sao mình đến đây! tôi bước đi mà nhìn ngơ ngác... có ai không, và cứ gọi: Có ai đó không làm ơn chỉ tôi đường về, vì mệt tôi đã gục xuống và khóc thì có hai vị mặc áo trắng , đội nón cầm kiếm rất nghiêm nghị và to cao, tôi quỳ xuống chưa đến đầu gối của họ: Thưa Ngài đây là đâu, Ngài làm ơn chỉ đường cho con về nhà. Hai vị ấy đứng trang nghiêm và tôi năn nỉ lắm họ nói: Ngươi về không được vì Ngươi đã chết rồi, Ngươi ở đây không về nhà ở trần gian nữa! Tôi nói: Không, không, con chưa chết con còn đứa con nhỏ làm ơn cho con về với con gái của con! hai vị nói: Ta đã nói không được, Trần gian cách xa lắm ngươi không còn ở trần gian nữa nên ngươi không thể gặp con của ngươi! Tôi nghe xong, tôi khóc ngất gọi tên con của tôi: Elisha ơi, mẹ nhớ con quá Elisha ơi! và tôi đã quỳ lạy họ và khóc ngất năn nỉ họ cho tôi về thăm con lần cuối rồi sẽ theo họ. Và rồi họ đưa tôi về khí tôi bước vào phòng ngủ của con tôi hai vị ấy đứng hai bênh cửa tay cầm kiếm rất uy nghi, tôi vào ôm con không muốn đi lần nữa, tôi khóc nghẹn ôm con vào lòng rồi hai vị ấy bước vào kéo tôi đi, đến giờ rồi ngươi phải đi theo ta. Và tôi đã khóc và ôm chầm lấy con gái vào lòng và khóc: không, làm ơn cho tôi ở đây với con tôi, khi nào con tôi đủ lớn tôi sẽ theo ngài, và tôi cứ ôm con và khóc... lúc đó tôi bật dậy là 5 giờ sáng, nước mắt tôi vận còn và tôi nhìn qua con tôi, cháu vẫn ngủ và nước mắt vẫn còn đọng mi
2026-07-26 13:44:31