jewei :
Có những mùa xuân không nở bằng hoa, mà nở trong ánh mắt một thiếu nữ.
Đôi mắt ấy trong như mặt hồ vừa thức giấc sau cơn mưa, mang theo màu của bầu trời và chút dịu dàng của buổi sớm. Chỉ một lần khẽ ngước nhìn cũng đủ khiến gió quên lối thổi, nắng quên đường đi. Người ta vẫn nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, còn với em, đó là nơi cất giữ cả những điều chưa từng nói thành lời.
Trong ánh mắt ấy có nét hồn nhiên của tuổi trẻ, có chút bối rối khi vô tình chạm phải một ánh nhìn khác, có cả những giấc mơ còn dang dở về một ngày mai rộng lớn. Đôi khi em cười, mắt cong như vầng trăng đầu tháng. Đôi khi em buồn, hàng mi khép xuống, cả khoảng trời cũng như chùng theo một nhịp thở.
Anh từng nghĩ mình mạnh mẽ trước mọi vẻ đẹp của thế gian, cho đến khi bắt gặp ánh mắt ấy. Không phải vì nó quá lộng lẫy, mà vì nó chân thật. Một sự chân thật khiến lòng người muốn dừng lại, muốn lắng nghe, muốn gìn giữ như giữ một giọt sương còn đọng trên cánh hoa ban mai.
Có lẽ rồi thời gian sẽ làm tóc em dài hơn, nụ cười sâu hơn và những tháng năm phủ lên đôi mắt nhiều câu chuyện mới. Nhưng anh mong rằng, giữa bao đổi thay của cuộc đời, ánh mắt ấy vẫn còn giữ được chút trong veo của ngày đầu gặp gỡ—thứ ánh sáng khiến một trái tim vô tình cũng biết rung động, và khiến ký ức, dù qua bao năm tháng, vẫn dịu dàng như lần đầu nhìn thấy em.
2026-07-26 11:58:24