@wawallyi: cam roll🗑️#bali

wa🦥
wa🦥
Open In TikTok:
Region: ID
Sunday 26 July 2026 15:31:12 GMT
483
41
5
1

Music

Download

Comments

ggimyouu
yay :/ :
slide trakhir nagata kembar?
2026-07-26 15:50:20
0
hnfmwld._
hanifa :
2026-07-26 22:50:12
1
duhsigat
g🗽t :
omg
2026-07-26 15:35:06
1
To see more videos from user @wawallyi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trong kinh Pháp Hoa có câu: “Nhất thiết chúng sinh giai hữu Phật tánh.” Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh hạt giống giác ngộ đều đã sẵn bên trong. Nhưng hạt giống ấy không tự nở chỉ vì ta nghe ai khen ngợi. Nó chỉ thực sự bật mầm, khi ta đau đủ để không còn muốn đau nữa. Khi ta lặng đủ để thấy chính mình trong gương đời. Khi ta cô đơn đến mức không còn nơi nào bấu víu, ta buộc phải quay về bên trong. Đ.au khổ là vị thầy kỳ lạ nhất của đời người. Thầy không giảng đạo. Thầy không an ủi. Thầy không dịu dàng xoa đầu. Thầy chỉ lặng lẽ đưa ta đến bờ vực của cùng cực nơi nếu không nhảy xuống hố sâu, ta sẽ phải tự lần mò đường leo lên. Tôi biết, nghe vậy nhiều người sẽ phản bác: “Sao Phật giáo lại dạy ta phải chịu khổ?” Nhưng Phật chưa bao giờ dạy ta phải khổ. Phật chỉ chỉ ra rằng: Đời là khổ. Đó là sự thật đầu tiên của Tứ Diệu Đế. Khổ, Tập, Diệt, Đạo – bốn sự thật nền tảng. Muốn chấm dứt khổ, phải nhìn thẳng vào khổ, nhận diện nguyên nhân khổ, mới mong tìm ra con đường giải thoát. Không có con đường tắt nào khác. Phật không ban phước. Phật cũng chẳng trừng phạt ai. Phật chỉ cho ta thấy một con đường, còn bước hay không là ở chính mình. Chỉ nỗi đau mới cho ta thấy rõ bản mặt thật của mình. Khi hạnh phúc, ai cũng dễ mỉm cười. Nhưng khi tuyệt vọng, mới biết mình tham lam đến đâu, sợ hãi đến mức nào, ích kỷ ra sao, yếu đuối thế nào. Có người sẽ vùng vẫy, đổ lỗi cho đời, trách móc người khác. Có người sẽ buông xuôi, phó mặc, để nỗi đau biến thành oán hận. Nhưng cũng có người – chỉ khi đau, mới ngồi xuống, nhìn lại, buông dần thứ cần buông. Và kỳ lạ thay – khi đó, đau khổ tự nhiên hoá thành con đường trở về. Một người đã đau đến tận cùng, khi nhìn ra – thì lời nói của Phật, của thầy, của ai đó đi trước… lúc ấy mới thấm. Lời kinh không còn là chữ. Lời khuyên không còn là gió bay. Mà trở thành ngọn đuốc soi lối cho chính họ. Tôi hiểu một điều: Nếu không có những lần sấp mặt, tôi sẽ chẳng bao giờ biết cúi đầu. Nếu không từng mất, tôi sẽ chẳng biết quý. Nếu không từng bị phản bội, tôi sẽ chẳng biết thế nào là tín hạnh. Nếu không từng tuyệt vọng, tôi sẽ chẳng biết thế nào là hy vọng nảy mầm từ tro tàn. Người giác ngộ, không phải người giỏi lý luận. Mà là người sẵn sàng lặng yên đi qua bão giông, nhìn thẳng bóng tối trong mình, rồi bước ra – nhẹ hơn một chút, sáng hơn một chút, và từ bi hơn một chút. Trong Kinh Kim Cang có một câu rất đẹp: “Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu ngã, thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai.” (Nếu lấy hình tướng mà thấy ta, lấy âm thanh mà cầu ta – kẻ ấy đang đi đường tà, chẳng thể thấy Như Lai.) Giác ngộ không nằm ở câu chữ. Giác ngộ nằm ở vô tướng – nơi ta buông được phân biệt, dừng được tranh giành, hết còn dính mắc vào khen chê, đúng sai. Vậy nên, nếu bạn đang khổ – đừng sợ hãi. Đừng vội tìm cách khoả lấp nó bằng những lời an ủi chóng quên. Hãy để nỗi đau làm công việc của nó: mài giũa bạn, cởi từng lớp vỏ bọc cũ kỹ, mở ra cánh cửa trở về. Một ngày nào đó, bạn sẽ tự thấy: Mình vẫn còn buồn. Nhưng buồn không còn dìm mình xuống đáy. Mình vẫn còn tổn thương. Nhưng tổn thương không còn trói chặt tim. Mình vẫn còn giận. Nhưng giận không còn thiêu rụi lòng mình. Có những thứ, chỉ qua nỗi đau mới sáng tỏ. Có những câu kinh, chỉ nghe bằng trái tim đã khóc cạn mới hiểu thấu. Có những bài học, phải quỳ xuống trong chính bóng tối mình tạo ra mới học được. Nếu hôm nay bạn đang chật vật, xin đừng oán trách. Cũng đừng vội chạy trốn. Cứ thở. Cứ ngồi yên. Cứ để nỗi đau đi qua bạn như một vị khách – rồi tiễn nó đi, mà lòng vẫn còn lại một ngọn đèn. Ngọn đèn ấy chính là bạn. Nếu bạn đã hữu duyên đọc được tới đây, thì quyển sách
Trong kinh Pháp Hoa có câu: “Nhất thiết chúng sinh giai hữu Phật tánh.” Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh hạt giống giác ngộ đều đã sẵn bên trong. Nhưng hạt giống ấy không tự nở chỉ vì ta nghe ai khen ngợi. Nó chỉ thực sự bật mầm, khi ta đau đủ để không còn muốn đau nữa. Khi ta lặng đủ để thấy chính mình trong gương đời. Khi ta cô đơn đến mức không còn nơi nào bấu víu, ta buộc phải quay về bên trong. Đ.au khổ là vị thầy kỳ lạ nhất của đời người. Thầy không giảng đạo. Thầy không an ủi. Thầy không dịu dàng xoa đầu. Thầy chỉ lặng lẽ đưa ta đến bờ vực của cùng cực nơi nếu không nhảy xuống hố sâu, ta sẽ phải tự lần mò đường leo lên. Tôi biết, nghe vậy nhiều người sẽ phản bác: “Sao Phật giáo lại dạy ta phải chịu khổ?” Nhưng Phật chưa bao giờ dạy ta phải khổ. Phật chỉ chỉ ra rằng: Đời là khổ. Đó là sự thật đầu tiên của Tứ Diệu Đế. Khổ, Tập, Diệt, Đạo – bốn sự thật nền tảng. Muốn chấm dứt khổ, phải nhìn thẳng vào khổ, nhận diện nguyên nhân khổ, mới mong tìm ra con đường giải thoát. Không có con đường tắt nào khác. Phật không ban phước. Phật cũng chẳng trừng phạt ai. Phật chỉ cho ta thấy một con đường, còn bước hay không là ở chính mình. Chỉ nỗi đau mới cho ta thấy rõ bản mặt thật của mình. Khi hạnh phúc, ai cũng dễ mỉm cười. Nhưng khi tuyệt vọng, mới biết mình tham lam đến đâu, sợ hãi đến mức nào, ích kỷ ra sao, yếu đuối thế nào. Có người sẽ vùng vẫy, đổ lỗi cho đời, trách móc người khác. Có người sẽ buông xuôi, phó mặc, để nỗi đau biến thành oán hận. Nhưng cũng có người – chỉ khi đau, mới ngồi xuống, nhìn lại, buông dần thứ cần buông. Và kỳ lạ thay – khi đó, đau khổ tự nhiên hoá thành con đường trở về. Một người đã đau đến tận cùng, khi nhìn ra – thì lời nói của Phật, của thầy, của ai đó đi trước… lúc ấy mới thấm. Lời kinh không còn là chữ. Lời khuyên không còn là gió bay. Mà trở thành ngọn đuốc soi lối cho chính họ. Tôi hiểu một điều: Nếu không có những lần sấp mặt, tôi sẽ chẳng bao giờ biết cúi đầu. Nếu không từng mất, tôi sẽ chẳng biết quý. Nếu không từng bị phản bội, tôi sẽ chẳng biết thế nào là tín hạnh. Nếu không từng tuyệt vọng, tôi sẽ chẳng biết thế nào là hy vọng nảy mầm từ tro tàn. Người giác ngộ, không phải người giỏi lý luận. Mà là người sẵn sàng lặng yên đi qua bão giông, nhìn thẳng bóng tối trong mình, rồi bước ra – nhẹ hơn một chút, sáng hơn một chút, và từ bi hơn một chút. Trong Kinh Kim Cang có một câu rất đẹp: “Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu ngã, thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai.” (Nếu lấy hình tướng mà thấy ta, lấy âm thanh mà cầu ta – kẻ ấy đang đi đường tà, chẳng thể thấy Như Lai.) Giác ngộ không nằm ở câu chữ. Giác ngộ nằm ở vô tướng – nơi ta buông được phân biệt, dừng được tranh giành, hết còn dính mắc vào khen chê, đúng sai. Vậy nên, nếu bạn đang khổ – đừng sợ hãi. Đừng vội tìm cách khoả lấp nó bằng những lời an ủi chóng quên. Hãy để nỗi đau làm công việc của nó: mài giũa bạn, cởi từng lớp vỏ bọc cũ kỹ, mở ra cánh cửa trở về. Một ngày nào đó, bạn sẽ tự thấy: Mình vẫn còn buồn. Nhưng buồn không còn dìm mình xuống đáy. Mình vẫn còn tổn thương. Nhưng tổn thương không còn trói chặt tim. Mình vẫn còn giận. Nhưng giận không còn thiêu rụi lòng mình. Có những thứ, chỉ qua nỗi đau mới sáng tỏ. Có những câu kinh, chỉ nghe bằng trái tim đã khóc cạn mới hiểu thấu. Có những bài học, phải quỳ xuống trong chính bóng tối mình tạo ra mới học được. Nếu hôm nay bạn đang chật vật, xin đừng oán trách. Cũng đừng vội chạy trốn. Cứ thở. Cứ ngồi yên. Cứ để nỗi đau đi qua bạn như một vị khách – rồi tiễn nó đi, mà lòng vẫn còn lại một ngọn đèn. Ngọn đèn ấy chính là bạn. Nếu bạn đã hữu duyên đọc được tới đây, thì quyển sách "Giữa Bão Giông Ta Tìm Thấy Chính Mình" là phù hợp với bạn. Quyển sách rất hay về chữa lành và sống tỉnh thức. Giữa vô vàn món đồ sắm rồi quên, có lẽ quyển sách này sẽ làm bạn dừng lại và hiểu mình hơn, là thứ đáng để mang về. Chỉ nhỉnh hơn một ly trà sữa, nhưng biết đâu, nó lại là món quà khiến bạn lặng người. Sách các bạn xem và tham khảo tại giỏ 👜 của kênh nhé!🙏 #tinhthuc #chualanh #tanvanchualanh #phathoc #trietlycuocsong

About