Duong.ngoctrung :
Đến đoạn Thôi Đông Sơn khóc, ta cũng bất giác nước mắt chảy xuống. Là một Nam nhi, nước mắt không rơi dễ dàng. Nhưng là một Nam nhi, nhiều chuyện không thể nói ra, nói ra thì tính chất sẽ khác. Nếu biết trước phương pháp là sai, nhưng trong thời điểm đó lại là phương pháp tốt nhất với bản thân, bắt buộc phải dùng nó, vậy là đúng, hay là sai? Chuyện đó ở thời điểm hiện tại, Ta chỉ có thể nói là Sai. Bởi vì Sai, là Sai. Quá trình sai cũng là một dạng kết quả, cho dù kết quả cuối cùng có đúng đi chăng nữa. Ta cảm động, chỉ đơn giản vì khi Thôi Đông Sơn biết mình đã và đang làn sai, nhưng buộc phải làm thế. Mà khi đó Trần Bình An lại không nói hắn sai, Trần Bình An dùng sự chân thành nhất để nói với hắn rằng "ta cần phải nghĩ thêm". Thế đã là đủ với Thôi Đông Sơn rồi. Cuộc đời này, nhiều khi không cần làm đúng, chỉ cần không sai là được!
2026-07-27 08:48:16