Gió Lặng :
T ở biên giới, nghe ô bà kể lại rằng trận đánh biên giới năm ấy ác liệt không gì kể xiết. Có những xe chở bộ đội hôm nay vào toàn các anh lính còn rất trẻ, hôm sau đã hi sinh hết. Làng t có 2 bác đi thì đều hi sinh cả, mà các bác tính tình còn trẻ con. Dc về phép còn đòi mẹ cho ăn thịt gà, nhưng ngày ấy nghèo quá nhà nuôi được 1 con đẻ trứng nên để dành. Nhưng lần về phép đó cũng là lần cuối cùng bác về nhà. Sau khi trở lại chiến trường vài ngày thì bác hi sinh. Ngày ấy làng t có 1 số ng vì sợ hãi mà trốn nghĩa vụ hay đ*o ngũ trốn về nhà. Cho nên t cảm thấy ng nào đã ở lại chiến đấu thì thực sự họ đã vượt qua giới hạn của 1 con ng bình thường, họ đáng trân trọng và đáng kính hơn bao giờ hết. Như 2 liệt sĩ làng t năm ấy, họ chẳng biết được mấy mặt chữ, nói tiếng Kinh hãy còn ngọng ngịu, chưa vợ con, chưa bạn gái. Nhưng họ biết rằng tổ quốc thiêng liêng, giặc đến là phải đánh. Họ đã sống và chết, giản dị và bình tâm, không ai nhớ mặt đặt tên, nhưng họ đã làm nên đất nước.
2026-07-28 16:18:00