@goccuaga: Tôi không dám nói rằng mình hiểu hết những gì bạn đang phải đi qua. Mỗi người đều có một cuộc đời riêng, một nỗi đau riêng. Có những chuyện dù kể thành ngàn lời cũng không thể truyền hết cảm giác của người đang gánh chịu, lại có những chuyện chẳng thể kể cùng ai, chỉ lặng lẽ mang theo qua từng ngày. Nhưng tôi biết, có những mỏi mệt không nằm trên đôi vai, mà nằm trong lòng người. Đó là cảm giác mỗi sáng vẫn thức dậy, vẫn đi làm, vẫn cười nói, vẫn trả lời những câu hỏi quen thuộc rằng "dạo này ổn không?", rồi mỉm cười đáp "vẫn ổn". Chỉ có chính mình mới biết, có những ngày chữ ổn ấy nặng đến mức phải dùng hết sức mới nói ra được. Con người ta lạ lắm. Chúng ta rất giỏi lắng nghe người khác, nhưng lại vụng về khi nói rằng mình đang không ổn. Chúng ta sợ làm phiền, sợ trở thành gánh nặng, sợ ánh mắt thương hại, nên cứ quen với việc ôm mọi thứ vào lòng. Ôm lâu đến mức, có một ngày chính mình cũng không còn biết nên đặt những mỏi mệt ấy xuống ở đâu. Có lẽ điều khiến một người kiệt sức không phải vì họ đã khóc quá nhiều. Mà là vì họ đã cố gắng mạnh mẽ quá lâu. Mạnh mẽ đến mức ai cũng tin rằng họ sẽ luôn vượt qua được. Mạnh mẽ đến mức mỗi khi họ im lặng, người ta nghĩ họ chỉ đang cần một chút thời gian. Chẳng mấy ai nhận ra, có những sự im lặng là tiếng kêu cứu cuối cùng của một tâm hồn đã mỏi. Tôi từng nghĩ, người nhắc đến chuyện muốn biến mất là vì họ không còn yêu cuộc sống này nữa. Sau mới hiểu, điều họ muốn từ bỏ chưa bao giờ là cuộc đời. Điều họ muốn từ bỏ là cảm giác phải gồng mình từng ngày, là những đêm nằm nhìn lên trần nhà mà chẳng biết ngày mai lấy đâu ra thêm một chút sức lực, là cảm giác đi giữa rất nhiều người nhưng vẫn không tìm được một nơi để đặt lòng mình xuống. Đau nhất chưa bao giờ là có quá nhiều nước mắt. Đau nhất là khi một người không còn muốn khóc nữa. Không phải vì đã hết buồn, mà vì đã quen với nỗi buồn đến mức chẳng còn biết phải bắt đầu từ đâu. Nếu hôm nay bạn cũng đang ở trong những ngày như thế, xin đừng vội trách mình. Bạn không yếu đuối. Bạn chỉ đã đi một quãng đường quá dài mà chưa kịp nghỉ. Bạn không vô dụng. Bạn chỉ đang mang nhiều hơn những gì một trái tim nên mang. Và bạn cũng không hề cô độc như mình vẫn nghĩ. Có thể lúc này bạn chưa gặp được một người đủ kiên nhẫn để ngồi nghe mình nói hết những điều cất giấu. Có thể bạn đã nhiều lần mở lời rồi lại thôi, vì sợ người khác không hiểu. Nhưng xin đừng vì vài cánh cửa khép lại mà tin rằng ngoài kia không còn nơi nào dành cho mình. Rồi sẽ có một người không hỏi vì sao bạn yếu đuối. Không giục bạn phải mạnh mẽ. Không nói rằng "mọi chuyện rồi sẽ ổn". Họ chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, để bạn biết rằng, hóa ra mình không cần phải gồng lên thêm nữa. Nếu hôm nay bạn chưa gặp người đó... Thì hãy thay tôi ôm lấy chính mình một chút. Nghỉ một chút. Khóc một chút. Yếu lòng một chút. Không phải để đầu hàng. Mà để trái tim có thời gian thở sau quá nhiều ngày chỉ biết cố gắng. Và nếu bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng này, thì cảm ơn bạn. Cảm ơn vì giữa rất nhiều ngày không dễ dàng, bạn vẫn chọn ở lại. Có thể hôm nay cuộc đời vẫn chưa dịu dàng với bạn. Nhưng tôi hy vọng, bạn sẽ dịu dàng với chính mình trước. Bởi đôi khi, chỉ cần một người còn tin rằng bạn xứng đáng được yêu thương... Thì người đó, trước hết, nên là chính bạn. #Gã #goccuaga #tamsucungga #dalat
Gã
Region: VN
Monday 27 July 2026 11:10:22 GMT
Music
Download
Comments
Gã :
Nhưng tôi biết, có những mỏi mệt không nằm trên đôi vai, mà nằm trong lòng người.
2026-07-27 11:10:36
8
ned :
nyc t có lẽ cũng đang trải qua giai đoạn này, nhưng t không còn tư cách để làm bất cứ điều gì
2026-07-27 12:43:51
3
Nguyễn Ngọc Ân :
Cảm ơn Gã 🥰
thật lòng cảm ơn Gã ,chúc bạn thật nhiều điều tốt đẹp.
2026-07-27 13:59:01
1
AN NHIÊN :
sao đọc bài này mình lại khóc ta? Là chính mình của câu chuyện bạn viết...
2026-08-20 00:31:06
1
Anh ! :
Ôm mình 1 cái được không? Mình thật sự rất mệt
2026-07-27 16:38:33
0
Tùy Duyên :
khóc làm gì nữa. cười lên cho qua rồi bước tiếp thôi...
2026-07-27 17:30:48
1
ᵛợ ⁱᵘ _🐦🔥 :
Đau nhất là đến cả khóc cg qên mất phải khóc từ đâu
2026-07-27 17:25:39
0
ha :
Gã là ai vậy? dù sao cũng cảm ơn Gã nhé
2026-07-27 12:51:50
1
Ka.1611 🔥 :
Xin cap ạ
2026-07-27 12:18:39
1
🥀 :
T cố lên
2026-07-27 22:49:27
0
Cụm Mây nhỏ :
Tự động viên mình mỗi ngày, tự tìm niềm vui từ những điều nho nhỏ đáng iu; luôn hướng đến những điều tử tế, tích cực để tìm động lực vượt qua mọi điều tiêu cực trong cuộc sống. Cố lên tôi ơi 😉
2026-07-28 17:08:56
0
Heo Không Thích Ăn Thịt :
Cảm ơn bạn vì đã hiểu lòng mình hiểu tất cả nỗi lòng trong 1 con người cố gồng gánh để bước tiếp ❤️
2026-08-22 08:06:34
0
Đan Thanh :
Add đang hộ lòng tôi thì phải🥹🥹
2026-07-27 12:00:55
0
ᵛợ ⁱᵘ _🐦🔥 :
E xin cap với 🥺
2026-07-27 17:24:24
0
Gã :
Tôi không dám nói rằng mình hiểu hết những gì bạn đang phải đi qua. Mỗi người đều có một cuộc đời riêng, một nỗi đau riêng. Có những chuyện dù kể thành ngàn lời cũng không thể truyền hết cảm giác của người đang gánh chịu, lại có những chuyện chẳng thể kể cùng ai, chỉ lặng lẽ mang theo qua từng ngày.
Nhưng tôi biết, có những mỏi mệt không nằm trên đôi vai, mà nằm trong lòng người.
Đó là cảm giác mỗi sáng vẫn thức dậy, vẫn đi làm, vẫn cười nói, vẫn trả lời những câu hỏi quen thuộc rằng "dạo này ổn không?", rồi mỉm cười đáp "vẫn ổn". Chỉ có chính mình mới biết, có những ngày chữ ổn ấy nặng đến mức phải dùng hết sức mới nói ra được.
Con người ta lạ lắm.
Chúng ta rất giỏi lắng nghe người khác, nhưng lại vụng về khi nói rằng mình đang không ổn. Chúng ta sợ làm phiền, sợ trở thành gánh nặng, sợ ánh mắt thương hại, nên cứ quen với việc ôm mọi thứ vào lòng. Ôm lâu đến mức, có một ngày chính mình cũng không còn biết nên đặt những mỏi mệt ấy xuống ở đâu.
Có lẽ điều khiến một người kiệt sức không phải vì họ đã khóc quá nhiều. Mà là vì họ đã cố gắng mạnh mẽ quá lâu.
Mạnh mẽ đến mức ai cũng tin rằng họ sẽ luôn vượt qua được. Mạnh mẽ đến mức mỗi khi họ im lặng, người ta nghĩ họ chỉ đang cần một chút thời gian. Chẳng mấy ai nhận ra, có những sự im lặng là tiếng kêu cứu cuối cùng của một tâm hồn đã mỏi.
Tôi từng nghĩ, người nhắc đến chuyện muốn biến mất là vì họ không còn yêu cuộc sống này nữa. Sau mới hiểu, điều họ muốn từ bỏ chưa bao giờ là cuộc đời.
Điều họ muốn từ bỏ là cảm giác phải gồng mình từng ngày, là những đêm nằm nhìn lên trần nhà mà chẳng biết ngày mai lấy đâu ra thêm một chút sức lực, là cảm giác đi giữa rất nhiều người nhưng vẫn không tìm được một nơi để đặt lòng mình xuống.
Đau nhất chưa bao giờ là có quá nhiều nước mắt.
Đau nhất là khi một người không còn muốn khóc nữa.
Không phải vì đã hết buồn, mà vì đã quen với nỗi buồn đến mức chẳng còn biết phải bắt đầu từ đâu.
Nếu hôm nay bạn cũng đang ở trong những ngày như thế, xin đừng vội trách mình.
Bạn không yếu đuối. Bạn chỉ đã đi một quãng đường quá dài mà chưa kịp nghỉ.
Bạn không vô dụng. Bạn chỉ đang mang nhiều hơn những gì một trái tim nên mang.
Và bạn cũng không hề cô độc như mình vẫn nghĩ.
2026-07-27 12:22:58
3
Bé Đen 47 :
🥺🥺🥺
2026-07-27 11:14:01
1
Akai :
❤️🩹❤️🩹❤️🩹
2026-07-27 15:19:43
0
🫧Tóc muối tiêu...🍒 :
😢
2026-07-27 12:50:26
1
Nguyễn Đạt 🍌 :
❤️❤️❤️
2026-07-28 03:48:33
0
☘️Dung☘️ :
😌😌😌
2026-07-27 12:11:29
1
To see more videos from user @goccuaga, please go to the Tikwm
homepage.