@kh_fo0: "خالد فوق العاده" هوا مخرج يبعث لك" مقاطع درامية مع تركيب لقطات من أفلام ومسلسلات قديمة مع كلام مؤثر وصوت حزين. المحتوى يلامس الوجع والفراق والعتاب.#خالد_فوق_العاده #معكم_كالعاده

خالد فوق العاده
خالد فوق العاده
Open In TikTok:
Region: IQ
Monday 27 July 2026 12:58:54 GMT
1625
204
5
21

Music

Download

Comments

user1888274987201
مسلم المالكي :
راح رحمت الله 🥺🥺🥺
2026-07-27 13:14:23
2
313f120
أساور آل علي :
🖤🖤
2026-07-27 13:59:59
1
sultan_n007
Sultan :
🥰🥰🥰
2026-07-27 13:11:05
0
.561549
الامريكي :
🥰🥰🥰
2026-07-28 16:21:12
0
To see more videos from user @kh_fo0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một điều mình quan sát được qua những lần trò chuyện cùng người khác. Điều khiến một người đau khổ nhất sau khi phạm lỗi, đôi khi không phải là chính lỗi lầm ấy. Mà là khoảnh khắc họ nhận ra hình ảnh về bản thân vừa sụp đổ. Họ từng nghĩ mình là người chung thủy. Là người tử tế. Là người biết đúng sai. Nhưng rồi, trong một phút yếu lòng, họ nổi sân, nói những lời làm tổn thương người khác. Hoặc bị cuốn theo một mối quan hệ ngoài luồng, dù trong lòng vẫn yêu người đang ở bên mình. Sau tất cả, cuộc vui qua đi. Mọi thứ dần trở lại như cũ. Chỉ có một thứ không còn như trước. Đó là cách họ nhìn chính mình. … Lúc ấy, rất nhiều người bắt đầu kết án bản thân. “Tôi là một kẻ tồi.” “Tôi không còn xứng đáng.” “Tôi hết đường quay lại.” Nhìn bề ngoài, đó giống như sự ăn năn. Nhưng nếu quan sát sâu hơn, ta sẽ thấy đây vẫn là một dạng chấp ngã rất tinh tế. Ngày trước, bản ngã nói: “Tôi là người rất tốt.” Hôm nay, nó đổi thành: “Tôi là người rất xấu.” Hai câu ấy đối lập nhau. Nhưng đều có chung một gốc. Đó là luôn cố định nghĩa “tôi là ai”. Trong khi điều Đức Phật chỉ ra không phải là đi tìm một bản ngã tốt hơn. Mà là nhìn thấy những trạng thái tâm đang sinh rồi diệt. Không có một cái “tôi tốt” bất biến. Cũng không có một cái “tôi xấu” bất biến. Chỉ có những tâm thiện và tâm bất thiện đang thay nhau xuất hiện khi đủ duyên. … Điều đó không có nghĩa là hành động sai trở nên không quan trọng. Ngược lại. Một hành động bất thiện vẫn tạo ra hậu quả. Một lời nói dối vẫn làm mất niềm tin. Một sự phản bội vẫn có thể làm người khác tổn thương rất sâu. Giáo pháp không bao giờ biến sai thành đúng. Nhưng giáo pháp cũng không biến một lỗi lầm thành bản chất của cả một con người. Điều cần chịu trách nhiệm là hành động. Không phải mãi mãi đóng đinh mình vào một danh tính. Có lẽ vì không chịu nổi cảm giác ấy, nhiều người lại chọn một con đường khác. Họ nghĩ: “Dù sao mình cũng tệ rồi.” “Thêm một lần nữa cũng chẳng khác gì.” “Tôi không còn là người tốt nữa.” Và chính lúc đó, họ bắt đầu đi xa hơn. Không phải vì tham dục mạnh hơn trước. Mà vì họ đã từ bỏ niềm tin rằng mình còn có thể chuyển hóa. Đó mới là điều đáng sợ. Không phải lỗi lầm đầu tiên. Mà là để lỗi lầm đầu tiên trở thành lý do cho tất cả những lỗi lầm sau. Theo tinh thần của Kinh tạng Pāli, người học pháp không khác người chưa học pháp ở chỗ họ không bao giờ ngã. Điểm khác là khi ngã, họ không nằm mãi dưới đất. Họ nhìn lại. Thấy điều gì trong tâm đã dẫn mình đến hành động ấy. Là tham muốn được thỏa mãn? Là cảm giác thích được người khác ngưỡng mộ? Là sự buông lung vì nghĩ “chỉ một lần thôi”? Hay là sự thiếu tỉnh giác khi cảm xúc vừa mới khởi lên? Khi thấy rõ nguyên nhân, người ấy không còn chỉ nhìn vào lỗi lầm. Họ nhìn vào cơ chế đã tạo ra lỗi lầm. Đó mới là nơi thật sự cần chuyển hóa. Mình rất thích một hình ảnh. Một chiếc áo trắng bị dính mực. Có người nhìn rồi nói: “Chiếc áo này bỏ đi.” Có người chỉ nhẹ nhàng nói: “Chiếc áo đã bẩn.” Hai câu nghe rất giống. Nhưng một câu kết luận giá trị của chiếc áo. Một câu chỉ mô tả tình trạng hiện tại. Con người cũng vậy. Đừng vì một hành động bất thiện mà kết luận cả cuộc đời mình. Hãy đủ trung thực để gọi đúng tên sự việc. “Mình đã làm một việc sai.” Nhưng đừng vội biến nó thành: “Mình là một con người không còn gì tốt đẹp.” Đó là hai điều hoàn toàn khác nhau. Điều đáng sợ không phải là đã từng đi lạc. Điều đáng sợ là vì không chịu nổi cảm giác mình đi lạc, nên quyết định sống luôn trong bóng tối. Ánh sáng của giáo pháp không phải để chứng minh rằng chúng ta chưa từng sai. Mà để khi đã sai, ta vẫn còn đủ can đảm nhìn thẳng vào sự thật, nhận trách nhiệm về hành động của mình, rồi từng bước quay trở lại. Bởi con đường tu tập không được đo bằng số lần chưa từng vấp ngã. Mà bằng số lần sau khi ngã, ta vẫn không từ bỏ việc học cách đứng dậy bằng sự tỉnh thức. #thienminhdai #tinhthuc #theravada
Có một điều mình quan sát được qua những lần trò chuyện cùng người khác. Điều khiến một người đau khổ nhất sau khi phạm lỗi, đôi khi không phải là chính lỗi lầm ấy. Mà là khoảnh khắc họ nhận ra hình ảnh về bản thân vừa sụp đổ. Họ từng nghĩ mình là người chung thủy. Là người tử tế. Là người biết đúng sai. Nhưng rồi, trong một phút yếu lòng, họ nổi sân, nói những lời làm tổn thương người khác. Hoặc bị cuốn theo một mối quan hệ ngoài luồng, dù trong lòng vẫn yêu người đang ở bên mình. Sau tất cả, cuộc vui qua đi. Mọi thứ dần trở lại như cũ. Chỉ có một thứ không còn như trước. Đó là cách họ nhìn chính mình. … Lúc ấy, rất nhiều người bắt đầu kết án bản thân. “Tôi là một kẻ tồi.” “Tôi không còn xứng đáng.” “Tôi hết đường quay lại.” Nhìn bề ngoài, đó giống như sự ăn năn. Nhưng nếu quan sát sâu hơn, ta sẽ thấy đây vẫn là một dạng chấp ngã rất tinh tế. Ngày trước, bản ngã nói: “Tôi là người rất tốt.” Hôm nay, nó đổi thành: “Tôi là người rất xấu.” Hai câu ấy đối lập nhau. Nhưng đều có chung một gốc. Đó là luôn cố định nghĩa “tôi là ai”. Trong khi điều Đức Phật chỉ ra không phải là đi tìm một bản ngã tốt hơn. Mà là nhìn thấy những trạng thái tâm đang sinh rồi diệt. Không có một cái “tôi tốt” bất biến. Cũng không có một cái “tôi xấu” bất biến. Chỉ có những tâm thiện và tâm bất thiện đang thay nhau xuất hiện khi đủ duyên. … Điều đó không có nghĩa là hành động sai trở nên không quan trọng. Ngược lại. Một hành động bất thiện vẫn tạo ra hậu quả. Một lời nói dối vẫn làm mất niềm tin. Một sự phản bội vẫn có thể làm người khác tổn thương rất sâu. Giáo pháp không bao giờ biến sai thành đúng. Nhưng giáo pháp cũng không biến một lỗi lầm thành bản chất của cả một con người. Điều cần chịu trách nhiệm là hành động. Không phải mãi mãi đóng đinh mình vào một danh tính. Có lẽ vì không chịu nổi cảm giác ấy, nhiều người lại chọn một con đường khác. Họ nghĩ: “Dù sao mình cũng tệ rồi.” “Thêm một lần nữa cũng chẳng khác gì.” “Tôi không còn là người tốt nữa.” Và chính lúc đó, họ bắt đầu đi xa hơn. Không phải vì tham dục mạnh hơn trước. Mà vì họ đã từ bỏ niềm tin rằng mình còn có thể chuyển hóa. Đó mới là điều đáng sợ. Không phải lỗi lầm đầu tiên. Mà là để lỗi lầm đầu tiên trở thành lý do cho tất cả những lỗi lầm sau. Theo tinh thần của Kinh tạng Pāli, người học pháp không khác người chưa học pháp ở chỗ họ không bao giờ ngã. Điểm khác là khi ngã, họ không nằm mãi dưới đất. Họ nhìn lại. Thấy điều gì trong tâm đã dẫn mình đến hành động ấy. Là tham muốn được thỏa mãn? Là cảm giác thích được người khác ngưỡng mộ? Là sự buông lung vì nghĩ “chỉ một lần thôi”? Hay là sự thiếu tỉnh giác khi cảm xúc vừa mới khởi lên? Khi thấy rõ nguyên nhân, người ấy không còn chỉ nhìn vào lỗi lầm. Họ nhìn vào cơ chế đã tạo ra lỗi lầm. Đó mới là nơi thật sự cần chuyển hóa. Mình rất thích một hình ảnh. Một chiếc áo trắng bị dính mực. Có người nhìn rồi nói: “Chiếc áo này bỏ đi.” Có người chỉ nhẹ nhàng nói: “Chiếc áo đã bẩn.” Hai câu nghe rất giống. Nhưng một câu kết luận giá trị của chiếc áo. Một câu chỉ mô tả tình trạng hiện tại. Con người cũng vậy. Đừng vì một hành động bất thiện mà kết luận cả cuộc đời mình. Hãy đủ trung thực để gọi đúng tên sự việc. “Mình đã làm một việc sai.” Nhưng đừng vội biến nó thành: “Mình là một con người không còn gì tốt đẹp.” Đó là hai điều hoàn toàn khác nhau. Điều đáng sợ không phải là đã từng đi lạc. Điều đáng sợ là vì không chịu nổi cảm giác mình đi lạc, nên quyết định sống luôn trong bóng tối. Ánh sáng của giáo pháp không phải để chứng minh rằng chúng ta chưa từng sai. Mà để khi đã sai, ta vẫn còn đủ can đảm nhìn thẳng vào sự thật, nhận trách nhiệm về hành động của mình, rồi từng bước quay trở lại. Bởi con đường tu tập không được đo bằng số lần chưa từng vấp ngã. Mà bằng số lần sau khi ngã, ta vẫn không từ bỏ việc học cách đứng dậy bằng sự tỉnh thức. #thienminhdai #tinhthuc #theravada

About