@jhc.dqc: Hai nhà họ Phan và họ Châu vốn là chỗ thân giao mấy đời. Mỗi dịp lễ tết hay cuối tuần, hai gia đình lại qua lại dùng cơm, ngắm trà, chuyện trò. Bởi vậy từ nhỏ, Châu Huân đã quen với việc mỗi lần bước vào nhà họ Phan sẽ thấy Phan Mạnh Tiến đang ngồi đọc sách ngoài hiên hoặc phụ người lớn tiếp khách. Tiến lớn hơn cậu ba tuổi. Là cậu cả nhà họ Phan. Thành tích học tập xuất sắc, tính tình điềm đạm, lễ phép, làm việc gì cũng chững chạc. Người lớn ai cũng đem anh ra làm gương cho con cháu. Còn Huân… Là cậu út nhà họ Châu. Ngoan, lễ phép, nhưng hễ gặp người lạ là ngại ngùng. Đặc biệt, cứ đứng trước Phan Mạnh Tiến là chẳng nói nổi một câu hoàn chỉnh. Không ai biết. Huân đã thích Tiến từ rất lâu. Có lẽ từ năm mười lăm tuổi, khi Tiến giúp cậu lấy con diều mắc trên cây rồi xoa đầu bảo: “Nhìn đường mà chạy.” Chỉ một câu nói đơn giản. Huân nhớ đến tận bây giờ. ⸻ Hôm ấy, hai nhà tổ chức buổi ngắm hoa đầu xuân. Người lớn ngồi trong đình uống trà. Đám trẻ chạy khắp khu vườn. Huân cầm một ly nước, giả vờ đi dạo, nhưng thực chất là đang tìm bóng dáng Tiến. Rất nhanh, cậu đã thấy anh. Tiến mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu, đang đứng nói chuyện với ba mình dưới gốc hoa mộc. Ánh nắng chiếu xuống khiến gương mặt anh càng thêm nổi bật. Huân bất giác mỉm cười. “Đẹp thật…” Cậu lén núp sau thân cây gần đó. Thỉnh thoảng lại ló đầu ra nhìn một chút. Chỉ nhìn thôi. Không cần Tiến biết. Thế là đủ. Nhưng đúng lúc Huân vừa ló mặt ra lần nữa… Tiến quay đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau. “…” Huân hoảng hồn. Cậu rụt đầu lại nhanh đến mức suýt đập trán vào thân cây. Tim đập loạn xạ. “Thấy rồi… chết thật rồi…” Huân đứng im sau thân cây gần một phút. Trong đầu đấu tranh dữ dội. “Chắc anh ấy không để ý đâu…” “Hay là về luôn nhỉ?” Cuối cùng lòng tò mò vẫn thắng. Cậu hé nửa khuôn mặt ra thêm lần nữa. “Nhìn lén anh à?” Giọng nói trầm thấp vang lên ngay trước mặt. Huân giật mình ngẩng đầu. Phan Mạnh Tiến đã đứng ở đó từ lúc nào. Khoảng cách gần đến mức Huân còn nhìn thấy rõ đôi mắt mang ý cười của anh. Tiến hơi cúi người xuống, chống một tay lên thân cây phía sau Huân. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào mắt cậu. “Nhìn lén anh?” Huân đỏ bừng cả mặt. “Đ… đâu có.” “Không có?” Tiến khẽ nhướng mày. “Vậy sao anh vừa quay đầu là em trốn?” “Em…” Huân cắn môi. “Em đang… ngắm cây.” Tiến quay sang nhìn thân cây. “Thân cây này có gì thú vị?” “…” “Hay trên đó viết tên anh?” Huân cứng họng. Tiến bật cười. Nụ cười rất nhẹ. Đủ làm Huân càng ngại hơn. “Em… em đi đây.” Huân cúi đầu định lách qua. Nhưng vừa bước được một bước đã bị Tiến giữ nhẹ cổ tay. “Khoan.” Huân khựng lại. Tiến không dùng nhiều sức. Chỉ đủ để cậu không chạy tiếp. “Sợ anh lắm à?” Huân lắc đầu. “Không.” “Thế sao cứ gặp là chạy?” “…” “Anh đáng sợ?” “…Không.” “Hay em ghét anh?” Huân vội ngẩng đầu. “Không có!” Nói xong cậu mới nhận ra mình phản ứng hơi quá. Tiến nhìn cậu, khóe môi cong lên. “Thế là không ghét.” Huân lí nhí. “…Dạ.” Tiến buông tay. “Vậy lần sau đừng trốn nữa.” “Em…” “Anh có ăn thịt em đâu.” Huân mím môi, hai má đỏ lựng. “Em… biết rồi.” Nói xong liền ôm mặt chạy mất. Tiến đứng nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy, bất giác bật cười. Đúng là nhóc con. ⸻ Sau hôm đó, Huân càng ngại Tiến hơn. Đi đâu cũng tránh. Hễ thấy Tiến từ xa là lập tức đổi hướng. Đến nhà họ Phan cũng chỉ dám ngồi cạnh mẹ. Có lần hai nhà ăn cơm. Huân vừa ngồi xuống thì thấy Tiến kéo ghế đối diện. Cậu lập tức cúi đầu ăn lia lịa. Tiến nhìn cậu từ đầu đến cuối. Không nói gì. Đến lúc Huân định gắp miếng cá ở xa. Tiến đã gắp bỏ vào bát cậu trước. “Ăn đi.” “D… dạ.” Một lát sau. “Canh.” “Dạ… cảm ơn anh.” Rồi đến món tôm. Rồi món sườn. Mẹ Huân bật cười. “Tiến chăm Huân còn hơn bác chăm nó.” Ba Tiến cũng cười theo. “Thằng bé từ nhỏ đã thương em.” Nghe vậy, Huân suýt làm rơi đôi đũa. Chỉ có Tiến bình thản gắp thêm một miếng thịt vào bát cậu. “Ăn nhiều vào.” ⸻ Tan tiệc. Huân định lén về trước. Vừa bước ra cổng đã nghe tiếng gọi. “Huân.” Cậu quay lại. Tiến đang đứng cách đó vài bước. “Từ từ.” Anh bước đến, phủi nhẹ chiếc lá nhỏ dính trên tóc Huân. —————- Còn trong cmt #marhoon #pov #thichtham #fyp #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh

KJH
KJH
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 28 July 2026 09:00:12 GMT
5894
1390
26
59

Music

Download

Comments

jhc.dqc
KJH :
Động tác tự nhiên đến mức Huân quên cả thở. “Lần sau…” Tiến nhìn thẳng vào mắt cậu. “Muốn nhìn anh thì đứng trước mặt mà nhìn.” Huân mở to mắt. “Không cần phải trốn sau cây.” Mặt Huân đỏ bừng. “Anh… anh biết hết sao?” Tiến bật cười. “Em nghĩ mình giấu giỏi lắm à?” Huân xấu hổ đến mức muốn tìm cái hố chui xuống. Đúng lúc cậu định bỏ chạy, Tiến lại gọi. “Huân.” “Dạ?” “Nếu thật sự thích nhìn…” Anh cúi xuống, ngang tầm mắt cậu, giọng nói trầm và dịu dàng. “Thì từ nay cứ nhìn thoải mái.” “Anh cho phép.” Huân đứng chết lặng. Đến khi Tiến quay người đi rồi, cậu vẫn còn ôm lấy gương mặt nóng bừng của mình. Không hề biết rằng… Phan Mạnh Tiến đã nhận ra ánh mắt ấy từ rất lâu. Và cũng vì thích cảm giác được một người nhìn mình bằng ánh mắt đầy dịu dàng ấy… Nên anh mới cố tình quay đầu lại ngày hôm đó.
2026-07-28 09:03:16
46
iush..0
🐸 :
ấy series mới hả shop
2026-07-28 14:01:44
2
bng.ne57
나는 나다 :
Hjhj lại là e nìiiii
2026-07-28 13:11:21
1
khngnhunh1
🐢bình yên🦔 :
thật ngọt ngào
2026-07-28 14:56:02
2
nguyenkhanhan044
ngkhanhan :
nhúc nhuỳnh nhi nhu nhướng
2026-07-28 12:19:03
1
..hnoo_7
..hnoo_7 :
Viết hay mà chọn nhạc còn hay hợp hơn nữa nàng ơi❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥
2026-07-28 18:51:01
1
thuw_baby0
김주훈💗🐢 :
Hay quó nhưng bị flop ms đau😭
2026-07-28 15:25:14
1
To see more videos from user @jhc.dqc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About