@jesinc:

jesiiin
jesiiin
Open In TikTok:
Region: ID
Tuesday 28 July 2026 11:39:07 GMT
7667
1014
2
69

Music

Download

Comments

junonboy22
junonboy :
😁😁😁
2026-07-28 11:47:19
0
abumwas07
Paredang-edang03 :
♥️♥️♥️
2026-07-28 12:27:11
0
To see more videos from user @jesinc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tokyo. Thành phố đẹp như tranh vẽ, Seonghyeon đứng đó, lạc lõng giữa sảnh lớn. Em đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo khiến người ta phải ngoái nhìn, nhưng đôi mắt ấy lại chứa đựng sự kiêu ngạo đến đáng sợ. Một đứa trẻ không gia đình, không nơi nương tựa, mồ côi cha và sự phản bội của mẹ. Những năm tháng thiếu thốn tình thương ấy đã nhào nặn nên một Seonghyeon bướng bỉnh, khó chiều và bất cần. Cách đó không xa, một nhóm sinh viên đứng xì xào:
Tokyo. Thành phố đẹp như tranh vẽ, Seonghyeon đứng đó, lạc lõng giữa sảnh lớn. Em đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo khiến người ta phải ngoái nhìn, nhưng đôi mắt ấy lại chứa đựng sự kiêu ngạo đến đáng sợ. Một đứa trẻ không gia đình, không nơi nương tựa, mồ côi cha và sự phản bội của mẹ. Những năm tháng thiếu thốn tình thương ấy đã nhào nặn nên một Seonghyeon bướng bỉnh, khó chiều và bất cần. Cách đó không xa, một nhóm sinh viên đứng xì xào: "Seonghyeon? Có phải cái tên mà thiếu gia Ahn cưa mãi không đổ không?" "Nhìn mặt kiêu thật đấy." Một đứa bật cười mỉa mai: "Nhưng đây là Tokyo! Không có thiếu gia Ahn, nó làm được cái gì?" Seonghyeon nghe rõ từng chữ, từng lời nhục mạ rót vào tai, nhưng biểu cảm trên gương mặt em vẫn không thay đổi. Em lẳng lặng bước tới. Không một lời cảnh báo, một nắm đấm gọn gàng giáng xuống thẳng mặt kẻ vừa lên tiếng. Ba chọi một? Một mình em đối đầu với ba đứa? Seonghyeon gằn giọng: "Tao cái gì chẳng làm được? Ha~ Tao đánh chết mày còn được~" Cuộc ẩu đả diễn ra chớp nhoáng. Áo sơ mi của em bị kéo nhăn nhúm, môi rách, những vết xước hiện rõ trên làn da. Nhưng em không lùi bước, đôi mắt vẫn rực lên tia sáng hoang dại của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Cách đó không xa, có một người đàn ông đứng lặng yên. Ahn Keonho. Hắn đứng đó, đôi mắt quan sát không bỏ sót một chi tiết nào, từ cách em ra đòn đến cách em gạt đi vệt máu trên mặt. Tên vệ sĩ bên cạnh khẽ cúi đầu, lo lắng hỏi: "Cậu chủ… có cần giúp phu nhân không ạ?" Keonho khẽ bật cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đầy sự thưởng thức. Hắn lười biếng đáp: "Không cần. Việc của em ấy, không được can thiệp. Chuyện Seonghyeon làm… là đại sự, hiểu chưa?" ; Vài phút sau, trận chiến kết thúc. Ba gã nằm rạp dưới đất, rên rỉ đau đớn. Seonghyeon đứng thẳng lưng, hơi thở dồn dập. Dù môi rách, người đầy vết thương, nhưng cái lưng ấy vẫn thẳng tắp. Kiêu! Lúc này, Keonho mới khẽ phẩy tay: "Xong rồi. Giờ đến lượt chúng ta." Khi Seonghyeon định quay người rời đi, một bóng hình cao lớn đã chắn ngay trước mặt em. Là Keonho người em đã trốn suốt 3 năm. Seonghyeon liếc nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi xen lẫn chán chường. Em thở dài: "Mẹ…" Keonho không nói gì, hắn đưa ngón tay cái lên, nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên môi em. Hắn cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa nguy hiểm: "Tokyo… không đủ lớn để em trốn được tao đâu." Seonghyeon cười khinh bỉ, hất mặt lên: "Mày là chó à? Sao trốn đâu mày cũng tìm thấy thế?" Keonho không hề giận, trái lại còn đưa tay vuốt lại những sợi tóc rối trên trán em. Hắn nhìn sâu vào mắt em, giọng thấp xuống nhưng đầy uy lực: "Seonghyeon, gả cho tao đi." "Nhảm." "Em gả cho tao…" Keonho lặp lại, ánh mắt kiên định. Seonghyeon nhướng mày. Keonho tiếp lời: "Chuyện lớn, chuyện nhỏ… hay bất cứ điều gì em muốn, tao đều giúp em làm." Seonghyeon nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi: "Cái mồm mày dụ dỗ bao nhiêu đứa rồi, Keonho?" Hắn bật cười thành tiếng, bàn tay to lớn áp vào má em, ve vuốt đầy cưng chiều: "Đừng ghen… tao chỉ dụ dỗ mỗi mình em, chỉ muốn em. Em gả cho tao." "Tao không gả cho kẻ yếu hơn mình." Keonho nhướng mày, nụ cười trên môi càng đậm hơn. Hắn tiến thêm một bước, ép em vào sát bức tường lạnh ngắt phía sau. Hơi thở của hắn phả lên đỉnh đầu em, mùi hương nam tính trộn lẫn với chút vị khói thuốc bao trùm lấy không gian. "Yếu?" Keonho lặp lại, giọng nói trầm thấp đầy vẻ trêu đùa. "Em nghĩ trên đời này ngoài tao ra, còn ai dám để em đánh người ngay giữa Tokyo mà vẫn dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn đó cho em không?" Hắn nắm lấy bàn tay đang siết chặt của Seonghyeon, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay ra rồi đan chặt lấy. Bàn tay em nhỏ nhắn, thô ráp vì những cuộc ẩu đả, còn tay hắn to, ấm áp và chai sần vì cầm súng. "Nếu em gả cho tao, em muốn đánh ai, tao đưa gậy. Em muốn đốt nhà ai, tao đưa lửa. Em không cần phải tự mình làm bẩn tay nữa." Seonghyeon im lặng một chút, rồi đột nhiên em nhếch môi cười, một nụ cười vừa ma mị vừa kiêu kỳ: "Tao muốn... cái ghế chủ nhân của nhà họ Ahn. Mày dám cho không?" Còn trong bl #pov #keonhyeon

About