@3oushakseid: #مالي_خلق_احط_هاشتاقات #صيد #الشعب_الصيني_ماله_حل😂😂

عاشق الصيد🦅
عاشق الصيد🦅
Open In TikTok:
Region: LB
Tuesday 28 July 2026 15:21:06 GMT
1086
90
2
7

Music

Download

Comments

abdallah.abdaraha
🇩🇪Abdallah Abdarahamn🇶🇦 :
مشوار صيد بيسوا ميت موعد غرامي اقسم بالله
2026-07-31 21:25:34
1
To see more videos from user @3oushakseid, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Con người dành cả đời để chạy trốn khỏi đau khổ, nhưng cũng chính con người lại thường trở nên mạnh mẽ nhất sau những thứ từng khiến mình đau. Phật giáo nhìn vào ham muốn và nói rằng: càng muốn, càng dễ khổ. Ta muốn được yêu, nên sợ bị bỏ rơi. Ta muốn được công nhận, nên sợ bị xem thường. Ta muốn giữ một người, nên sợ ngày họ rời đi. Ta muốn có nhiều hơn, nên bắt đầu sợ mất những gì mình đang có. Vậy nên có một cách để thoát khỏi vòng lặp ấy: bớt chấp vào điều mình muốn. Nhưng rồi Nietzsche lại đặt một câu hỏi gần như đi ngược hoàn toàn: nếu không có những thứ khiến ta khao khát, đấu tranh và đau đớn, thì con người còn có lý do gì để vượt qua chính mình? Một người chưa từng thất bại có thể không biết mình mạnh đến đâu. Một người chưa từng mất mát có thể không biết thứ mình từng có quan trọng thế nào. Một người chưa từng bị đẩy đến giới hạn có thể không bao giờ biết giới hạn ấy nằm ở đâu. Và thế là nghịch lý xuất hiện. Thứ Phật giáo muốn con người buông bỏ, đôi khi lại chính là thứ khiến con người tiến về phía trước. Thứ Nietzsche xem như có thể rèn luyện con người, lại chính là thứ Phật giáo muốn con người thoát khỏi. Có lẽ vấn đề không nằm ở việc ham muốn là tốt hay xấu, cũng không nằm ở việc đau khổ có ý nghĩa hay vô nghĩa. Mà đáng sợ hơn là: Có phải con người cần đau khổ để trưởng thành, nhưng sau khi trưởng thành lại phải học cách không còn cần đến đau khổ nữa? Nếu vậy, cả hai tư tưởng có thể không thật sự đối lập. Một bên hỏi: “Tại sao ngươi phải chịu khổ vì thứ ngươi không thể giữ?” Bên kia hỏi: “Nếu chưa từng chịu đựng, ngươi sẽ trở thành ai?” Và con người đứng ở giữa. Ta muốn được tự do khỏi đau khổ, nhưng lại sợ một cuộc đời quá bình yên sẽ khiến mình trở nên trống rỗng. Ta muốn đạt được mọi thứ, nhưng khi đạt được rồi lại bắt đầu sợ mất. Ta muốn không còn ham muốn, nhưng chính mong muốn “không còn ham muốn” đôi khi cũng trở thành một ham muốn khác. Có lẽ vòng lặp đáng sợ nhất của con người không phải là đau khổ. Mà là việc chúng ta có thể khao khát cả thứ khiến mình đau khổ, rồi gọi nó là ý nghĩa của cuộc đời. Và đến cuối cùng, câu hỏi không còn là: “Đau khổ hay ham muốn mới là nguồn gốc của tất cả?” Mà là: Nếu loại bỏ cả hai… thứ còn lại bên trong chúng ta, liệu còn đủ để gọi là một con người không?
Con người dành cả đời để chạy trốn khỏi đau khổ, nhưng cũng chính con người lại thường trở nên mạnh mẽ nhất sau những thứ từng khiến mình đau. Phật giáo nhìn vào ham muốn và nói rằng: càng muốn, càng dễ khổ. Ta muốn được yêu, nên sợ bị bỏ rơi. Ta muốn được công nhận, nên sợ bị xem thường. Ta muốn giữ một người, nên sợ ngày họ rời đi. Ta muốn có nhiều hơn, nên bắt đầu sợ mất những gì mình đang có. Vậy nên có một cách để thoát khỏi vòng lặp ấy: bớt chấp vào điều mình muốn. Nhưng rồi Nietzsche lại đặt một câu hỏi gần như đi ngược hoàn toàn: nếu không có những thứ khiến ta khao khát, đấu tranh và đau đớn, thì con người còn có lý do gì để vượt qua chính mình? Một người chưa từng thất bại có thể không biết mình mạnh đến đâu. Một người chưa từng mất mát có thể không biết thứ mình từng có quan trọng thế nào. Một người chưa từng bị đẩy đến giới hạn có thể không bao giờ biết giới hạn ấy nằm ở đâu. Và thế là nghịch lý xuất hiện. Thứ Phật giáo muốn con người buông bỏ, đôi khi lại chính là thứ khiến con người tiến về phía trước. Thứ Nietzsche xem như có thể rèn luyện con người, lại chính là thứ Phật giáo muốn con người thoát khỏi. Có lẽ vấn đề không nằm ở việc ham muốn là tốt hay xấu, cũng không nằm ở việc đau khổ có ý nghĩa hay vô nghĩa. Mà đáng sợ hơn là: Có phải con người cần đau khổ để trưởng thành, nhưng sau khi trưởng thành lại phải học cách không còn cần đến đau khổ nữa? Nếu vậy, cả hai tư tưởng có thể không thật sự đối lập. Một bên hỏi: “Tại sao ngươi phải chịu khổ vì thứ ngươi không thể giữ?” Bên kia hỏi: “Nếu chưa từng chịu đựng, ngươi sẽ trở thành ai?” Và con người đứng ở giữa. Ta muốn được tự do khỏi đau khổ, nhưng lại sợ một cuộc đời quá bình yên sẽ khiến mình trở nên trống rỗng. Ta muốn đạt được mọi thứ, nhưng khi đạt được rồi lại bắt đầu sợ mất. Ta muốn không còn ham muốn, nhưng chính mong muốn “không còn ham muốn” đôi khi cũng trở thành một ham muốn khác. Có lẽ vòng lặp đáng sợ nhất của con người không phải là đau khổ. Mà là việc chúng ta có thể khao khát cả thứ khiến mình đau khổ, rồi gọi nó là ý nghĩa của cuộc đời. Và đến cuối cùng, câu hỏi không còn là: “Đau khổ hay ham muốn mới là nguồn gốc của tất cả?” Mà là: Nếu loại bỏ cả hai… thứ còn lại bên trong chúng ta, liệu còn đủ để gọi là một con người không?

About