@zachlol69: gotta lock in👀

Zach
Zach
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 28 July 2026 15:47:51 GMT
1074
5
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @zachlol69, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những giấc mơ, khi tỉnh dậy chỉ vài phút sau đã tan biến như làn khói. Nhưng cũng có những giấc mơ, dù đã trải qua nhiều năm, từng hình ảnh, từng câu nói, từng cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới xảy ra tối hôm qua. Đó là một giấc mơ mà đến tận hôm nay, mình vẫn không thể nào quên. ... Mọi chuyện bắt đầu sau vài ngày kể từ Tết Nguyên Đán năm 2023. Đêm đó, mình chìm vào giấc ngủ rất bình thường. Nhưng khi mở mắt trong giấc mơ, mình lại xuất hiện ở một nơi vô cùng quen thuộc. Đó là khu tái định cư thuộc huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng. Thời gian khi ấy khoảng 7 giờ 30 phút tối. Bầu trời phủ một màu đen dịu của màn đêm. Khắp các con đường là những ngọn đèn đường màu cam vàng hắt xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp vừa bình yên. Nơi ấy đông vui đến lạ. Có những người đang đi bộ tập thể dục. Có những cụ già ngồi trên vỉa hè trò chuyện rôm rả. Có tiếng trẻ con cười đùa. Có tiếng bóng rổ nảy liên tục trên sân. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng xe cộ hòa vào nhau tạo nên một khung cảnh đầy sức sống. Nhưng giữa tất cả sự náo nhiệt ấy... Mình lại là người cô độc nhất. Mình không nhớ mình là ai. Không nhớ tên. Không nhớ quá khứ. Không nhớ mình từng tồn tại trên đời. Trong giấc mơ ấy, mình giống như một linh hồn đang lang thang hơn là một con người. Mình chỉ biết mình đang chạy trên một chiếc xe Green đời cũ. Không mục đích. Không điểm đến. Không biết vì sao phải chạy. Cứ thế lao đi... Như một cái xác biết cử động nhưng không còn linh hồn. ... Khi chạy ngang qua sân bóng rổ, mình vô tình nhìn sang. Chỉ một cái nhìn ấy... Lại khiến cả giấc mơ thay đổi. Trên chiếc ghế công viên cạnh sân bóng, có một cặp đôi LGBT nam đang ngồi sát bên nhau. Họ không làm điều gì quá đặc biệt. Chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau. Ánh mắt dành cho nhau. Nụ cười dành cho nhau. Khoảng cách rất gần. Nhưng lại đủ để mình cảm nhận được thứ tình yêu dịu dàng mà mình luôn khao khát. Lúc đó mình chưa từng biết họ là ai. Không biết tên. Không biết tuổi. Không biết họ đến từ đâu. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao... Trong lòng mình lại muốn gọi họ bằng hai cái tên. Gia Phú. Và Triều Vỹ. Có lẽ cái tên ấy được trái tim mình đặt cho họ. Hoặc cũng có thể... Chính giấc mơ đã thì thầm điều đó. ... Mình cũng là một người thuộc cộng đồng LGBT. Và khi ấy... Mình vẫn còn độc thân. Nhìn thấy họ hạnh phúc, trong lòng mình không khỏi có chút ghen tị. Không phải vì ghét họ. Mà vì mình cũng từng mong sẽ có một người để yêu như thế. Một người để tựa đầu. Một người để nắm tay. Một người để gọi là
Có những giấc mơ, khi tỉnh dậy chỉ vài phút sau đã tan biến như làn khói. Nhưng cũng có những giấc mơ, dù đã trải qua nhiều năm, từng hình ảnh, từng câu nói, từng cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới xảy ra tối hôm qua. Đó là một giấc mơ mà đến tận hôm nay, mình vẫn không thể nào quên. ... Mọi chuyện bắt đầu sau vài ngày kể từ Tết Nguyên Đán năm 2023. Đêm đó, mình chìm vào giấc ngủ rất bình thường. Nhưng khi mở mắt trong giấc mơ, mình lại xuất hiện ở một nơi vô cùng quen thuộc. Đó là khu tái định cư thuộc huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng. Thời gian khi ấy khoảng 7 giờ 30 phút tối. Bầu trời phủ một màu đen dịu của màn đêm. Khắp các con đường là những ngọn đèn đường màu cam vàng hắt xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp vừa bình yên. Nơi ấy đông vui đến lạ. Có những người đang đi bộ tập thể dục. Có những cụ già ngồi trên vỉa hè trò chuyện rôm rả. Có tiếng trẻ con cười đùa. Có tiếng bóng rổ nảy liên tục trên sân. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng xe cộ hòa vào nhau tạo nên một khung cảnh đầy sức sống. Nhưng giữa tất cả sự náo nhiệt ấy... Mình lại là người cô độc nhất. Mình không nhớ mình là ai. Không nhớ tên. Không nhớ quá khứ. Không nhớ mình từng tồn tại trên đời. Trong giấc mơ ấy, mình giống như một linh hồn đang lang thang hơn là một con người. Mình chỉ biết mình đang chạy trên một chiếc xe Green đời cũ. Không mục đích. Không điểm đến. Không biết vì sao phải chạy. Cứ thế lao đi... Như một cái xác biết cử động nhưng không còn linh hồn. ... Khi chạy ngang qua sân bóng rổ, mình vô tình nhìn sang. Chỉ một cái nhìn ấy... Lại khiến cả giấc mơ thay đổi. Trên chiếc ghế công viên cạnh sân bóng, có một cặp đôi LGBT nam đang ngồi sát bên nhau. Họ không làm điều gì quá đặc biệt. Chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau. Ánh mắt dành cho nhau. Nụ cười dành cho nhau. Khoảng cách rất gần. Nhưng lại đủ để mình cảm nhận được thứ tình yêu dịu dàng mà mình luôn khao khát. Lúc đó mình chưa từng biết họ là ai. Không biết tên. Không biết tuổi. Không biết họ đến từ đâu. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao... Trong lòng mình lại muốn gọi họ bằng hai cái tên. Gia Phú. Và Triều Vỹ. Có lẽ cái tên ấy được trái tim mình đặt cho họ. Hoặc cũng có thể... Chính giấc mơ đã thì thầm điều đó. ... Mình cũng là một người thuộc cộng đồng LGBT. Và khi ấy... Mình vẫn còn độc thân. Nhìn thấy họ hạnh phúc, trong lòng mình không khỏi có chút ghen tị. Không phải vì ghét họ. Mà vì mình cũng từng mong sẽ có một người để yêu như thế. Một người để tựa đầu. Một người để nắm tay. Một người để gọi là "người yêu".

About