@mahlejola_: Unabantu bakho thixo.🤍🕯️🙏🏼

MaNgwanya
MaNgwanya
Open In TikTok:
Region: ZA
Tuesday 28 July 2026 18:29:58 GMT
277064
64587
258
1163

Music

Download

Comments

joannenunuzilee
Ndlunkulu👑 :
Yha today is my graduation, I feel so emotional 😢😢😢 I've been up since 3am .... May God hear my prayers 🙏
2026-07-31 02:19:15
337
zinhlelondeka01
Zinhle Mdlalose :
This happened to me kanti the following year I'll got accepted in Varsity after years of trying with no luck.. On my graduation day I was emotional ngoba ngiyazi ngiphumaphi...
2026-07-30 17:57:46
753
shasha.k5
Shasha K :
😭😭😭I went into labour on 23/07/2026 my baby boy passed on an hour after I pushed him out 💔💔💔💔I’m broken
2026-07-30 21:33:48
181
regomoditswe.s
Becoming Princess N|| Vlogger :
This is the heaviest my heart has ever been but I m trusting God .
2026-07-29 18:25:45
313
zue1026
👩‍🏫Tishaa Zuzu. S🎓❤️ :
Grief is suffocating man😭😭🧎‍♀️‍➡️
2026-07-28 22:10:22
220
mbalie1718
Mbalie❤️ :
That is also a prayer..
2026-07-31 19:09:56
1
nokuthula_khanyi
Nokuthula Khanyi :
Aww after that trust me I always feel fully light🥺🥺🙌🏾🙌🏾Prayer, what a life changing concept!!🥺🥺❤️❤️
2026-07-29 05:40:08
278
molatela_m_
molatela_M :
Tears are prayers too- Hanna mumbled but God heard her
2026-07-30 17:10:34
12
kedumetse_modise
kedumetse_modise :
I once laid down drenched in tears I couldn't speak my heart was so heavy. But today I am telling you gore he does answer prayers
2026-07-30 20:49:59
15
thobilelembede
Thobile S Lembede🥀 :
That is me everyday 🥹🥹
2026-07-29 06:17:53
28
yamms_peter
yamkela_peter✨ :
I've been having it to fully hard to articulate a decent prayer lately kuvele ngikhale but God knows the depth of heart and soul, I'd just vibe to this song playing after that.❤️😔
2026-07-28 21:13:25
39
luhlewendz
LuhleWendz :
May God give us strength to continue with this journey of life🥹
2026-07-30 18:12:16
7
tumivondo
Jojwazana💞 :
Tears are a language that God understands 🙇🏽‍♀️❤️
2026-07-29 12:25:22
13
_justruby7
Phelo M :
And uqhiba kwam I still say "Amen". Kukho mini ithile ndavela ndathi "Abantwana bam Thixo." Zazehlela inyembezi
2026-07-29 06:37:45
16
liliza29
Sesam Nokwali :
& when the moment catches up with me I say “Lord when words fail me , hear my heart” 🙌🏾🥺
2026-07-29 16:00:38
8
bahlezah
bahlezah :
Lately 😭😭😭😭😭😭😭lapho k feeling his presence empilweni yami kubuhlungu kodwa ngisaba nokwenza any wrong move because i can feel ukhona la eduze kwami😭😭😭but ngenxa yobunzima ngisaba nokukhuluma naye guys his being next to me for quite some time now but i keep manifesting since his presence is overwhelming me♥️🙌🏻but unguNkulunkulu onothando sesisondele iskhathi🥰
2026-07-29 13:56:25
11
googsta
Mrs M™🖤 :
Ngigcine sengithi it is well 🥺😭😭 and wipe my tears ..because Grief is just having me on chokehold
2026-07-29 13:30:00
7
zee19217
zee :
mna ndavela ndathi "ohh hay andiyazi lendikuyo Thixo ndicela uyithathe" yhoo😖 kanti yi depression ....iam in abetter place now ❤️
2026-07-31 06:13:21
2
To see more videos from user @mahlejola_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trước đây mình không tin. Mình luôn nghĩ. Nếu thật lòng quý một người, thì dù bận đến đâu cũng sẽ tìm cách giữ liên lạc. Chỉ cần còn muốn, sẽ luôn có thời gian. Nhưng càng lớn. Mình càng hiểu có những cuộc chia ly chẳng cần một lời tạm biệt. Nó diễn ra rất chậm. Chậm đến mức chính mình cũng không nhận ra. Ban đầu chỉ là bận. Hôm nay bận một chút. Mai mệt một chút. Rồi tự nhủ: “Để hôm khác nhắn.” Thế là một ngày trôi qua. Rồi một tuần. Rồi một tháng. Có những lần vô thức mở khung chat cũ. Gõ vài chữ. Đọc lại. Rồi lại xóa. Không phải vì hết quan tâm. Mà vì không biết nên bắt đầu bằng câu gì. Cũng sợ. Người ta không còn chờ tin nhắn của mình nữa. Rồi dần dần. Không còn mở khung chat ấy nữa. Không phải vì quên. Mà vì đã quen. Quen với việc mỗi sáng không còn lời chào. Quen với việc có chuyện vui cũng không biết kể cho ai đầu tiên. Quen với việc đi ngang nơi từng cùng nhau ghé qua mà chẳng còn ai đứng đợi. Điều lạ nhất là. Con người không quên nhau trong một ngày. Ký ức cũng không biến mất sau một đêm. Nó chỉ lùi dần về phía sau. Nhẹ đến mức mình không nhận ra. Cho đến một ngày. Nghe lại bài hát cả hai từng thích. Đi ngang con đường cũ. Hay vô tình nhìn thấy một món đồ quen thuộc. Mình vẫn nhớ. Nhưng lòng đã bình yên hơn rất nhiều. Lúc ấy mới hiểu. Thời gian chưa bao giờ bắt ai phải quên. Chính sự im lặng mới làm điều đó. Một tin nhắn không gửi. Một cuộc gọi không thực hiện. Một lời hỏi thăm cứ mãi để “lần khác”. Rồi từng chút một. Hai người bước ra khỏi cuộc sống của nhau lúc nào chẳng hay. Có người hỏi: “Làm sao để quên một người?” Có lẽ. Đừng cố quên. Thời gian không cần bạn phải cố. Nếu hai người không còn xuất hiện trong cuộc sống của nhau. Không còn những cuộc trò chuyện. Không còn những lần gặp gỡ. Không còn biết hôm nay người kia đang vui hay buồn. Thì cảm xúc cũng sẽ dần lắng xuống. Không phải vì người ấy chưa từng quan trọng. Mà vì cuộc sống vẫn luôn tiếp tục.  Ai rồi cũng phải lớn. Ai cũng có những ngã rẽ riêng. Và không phải mọi người bước vào cuộc đời mình đều ở lại đến cuối. Có những người xuất hiện để mang đến một quãng thời gian đẹp. Có những người xuất hiện để dạy mình biết trân trọng. Và cũng có những người. Chỉ để nhắc rằng, trên đời này không phải điều gì đẹp cũng thuộc về mình mãi mãi. Đến lúc nhìn lại. Mới thấy câu nói của người xưa thật đúng: “Duyên đến thì gặp, duyên hết thì tan.” Không phải để mình buồn vì một người đã rời đi. Mà để biết trân trọng những người vẫn còn ở bên cạnh hôm nay. Bởi điều đáng tiếc nhất. Không phải là một mối quan hệ kết thúc. Mà là đến một ngày. Cả hai đều nhớ về nhau. Nhưng không còn lý do để nhắn cho nhau một câu: “Dạo này có khỏe không?” _Max Zhao Healing  #tungngaydiulai #phattrienbanthan #yêuthương #tỉnhthức #chữalành
Trước đây mình không tin. Mình luôn nghĩ. Nếu thật lòng quý một người, thì dù bận đến đâu cũng sẽ tìm cách giữ liên lạc. Chỉ cần còn muốn, sẽ luôn có thời gian. Nhưng càng lớn. Mình càng hiểu có những cuộc chia ly chẳng cần một lời tạm biệt. Nó diễn ra rất chậm. Chậm đến mức chính mình cũng không nhận ra. Ban đầu chỉ là bận. Hôm nay bận một chút. Mai mệt một chút. Rồi tự nhủ: “Để hôm khác nhắn.” Thế là một ngày trôi qua. Rồi một tuần. Rồi một tháng. Có những lần vô thức mở khung chat cũ. Gõ vài chữ. Đọc lại. Rồi lại xóa. Không phải vì hết quan tâm. Mà vì không biết nên bắt đầu bằng câu gì. Cũng sợ. Người ta không còn chờ tin nhắn của mình nữa. Rồi dần dần. Không còn mở khung chat ấy nữa. Không phải vì quên. Mà vì đã quen. Quen với việc mỗi sáng không còn lời chào. Quen với việc có chuyện vui cũng không biết kể cho ai đầu tiên. Quen với việc đi ngang nơi từng cùng nhau ghé qua mà chẳng còn ai đứng đợi. Điều lạ nhất là. Con người không quên nhau trong một ngày. Ký ức cũng không biến mất sau một đêm. Nó chỉ lùi dần về phía sau. Nhẹ đến mức mình không nhận ra. Cho đến một ngày. Nghe lại bài hát cả hai từng thích. Đi ngang con đường cũ. Hay vô tình nhìn thấy một món đồ quen thuộc. Mình vẫn nhớ. Nhưng lòng đã bình yên hơn rất nhiều. Lúc ấy mới hiểu. Thời gian chưa bao giờ bắt ai phải quên. Chính sự im lặng mới làm điều đó. Một tin nhắn không gửi. Một cuộc gọi không thực hiện. Một lời hỏi thăm cứ mãi để “lần khác”. Rồi từng chút một. Hai người bước ra khỏi cuộc sống của nhau lúc nào chẳng hay. Có người hỏi: “Làm sao để quên một người?” Có lẽ. Đừng cố quên. Thời gian không cần bạn phải cố. Nếu hai người không còn xuất hiện trong cuộc sống của nhau. Không còn những cuộc trò chuyện. Không còn những lần gặp gỡ. Không còn biết hôm nay người kia đang vui hay buồn. Thì cảm xúc cũng sẽ dần lắng xuống. Không phải vì người ấy chưa từng quan trọng. Mà vì cuộc sống vẫn luôn tiếp tục. Ai rồi cũng phải lớn. Ai cũng có những ngã rẽ riêng. Và không phải mọi người bước vào cuộc đời mình đều ở lại đến cuối. Có những người xuất hiện để mang đến một quãng thời gian đẹp. Có những người xuất hiện để dạy mình biết trân trọng. Và cũng có những người. Chỉ để nhắc rằng, trên đời này không phải điều gì đẹp cũng thuộc về mình mãi mãi. Đến lúc nhìn lại. Mới thấy câu nói của người xưa thật đúng: “Duyên đến thì gặp, duyên hết thì tan.” Không phải để mình buồn vì một người đã rời đi. Mà để biết trân trọng những người vẫn còn ở bên cạnh hôm nay. Bởi điều đáng tiếc nhất. Không phải là một mối quan hệ kết thúc. Mà là đến một ngày. Cả hai đều nhớ về nhau. Nhưng không còn lý do để nhắn cho nhau một câu: “Dạo này có khỏe không?” _Max Zhao Healing #tungngaydiulai #phattrienbanthan #yêuthương #tỉnhthức #chữalành

About