@pt8xhg8x: Sáng nay, có người bất chợt nhìn em rồi hỏi: "Sao trông em buồn thế? Mang nhiều tâm sự lắm à?" Em chỉ mỉm cười. Có lẽ em cũng chẳng biết phải trả lời thế nào. Bởi có những nỗi buồn không còn cần nước mắt để người khác nhận ra. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt, vào sự im lặng, là đủ hiểu trong lòng đang có quá nhiều điều chưa thể gọi thành tên. Em đã cố làm mình bận đến mức chẳng còn khoảng trống nào cho cảm xúc. Công việc nối tiếp công việc, em bận rộn đến mức chẳng còn thời gian để nghĩ. Em chạy thật nhanh, chỉ mong khi cơ thể mệt nhoài thì trái tim cũng sẽ quên cách đau. Nhưng em đã nhầm. Con người có thể khiến đôi chân không được nghỉ, nhưng đâu thể bắt trái tim ngừng nhớ, ngừng đau. Có những vết thương không còn nhói từng cơn, mà âm ỉ như một phần hơi thở. Nó không giết chết mình, nhưng cũng chẳng để mình thật sự bình yên. Dạo này em nóng nảy hơn. Dễ cáu gắt hơn. Có những điều rất nhỏ cũng khiến em mất bình tĩnh. Không phải vì em trở thành một người tệ hơn, mà vì em đã dùng gần hết sự dịu dàng để chống chọi với những giông bão trong lòng. Điều đáng sợ nhất là... em không còn khóc nữa. Không phải vì đã vượt qua, mà vì đã mỏi mệt. Có những nỗi đau khi chạm đến giới hạn, nước mắt cũng trở nên bất lực. Người ta vẫn nghĩ không khóc nghĩa là mạnh mẽ. Nhưng đôi khi, không khóc chỉ là vì trái tim đã cạn kiệt sức để gào lên. Em cũng không còn muốn kể với ai. Không phải vì không còn ai để lắng nghe, mà vì có những nỗi niềm, càng nói lại càng thấy trống rỗng. Cuối cùng, em chọn im lặng, tập quen với việc tự ôm lấy những mảnh vỡ của chính mình. Có lẽ rồi mọi thứ cũng sẽ qua. Thời gian sẽ làm dịu đi những điều hôm nay em tưởng rằng không thể chịu nổi. Chỉ là lúc này, ở tận sâu trong lòng, vẫn còn một khoảng trống mà dù em cố lấp đầy bằng bao nhiêu bận rộn, nó vẫn lạnh lẽo như ngày đầu. Nếu một ngày em trở nên ít cười hơn, ít nói hơn hay thất thường hơn, xin đừng trách. Em chỉ đang cố sống tử tế với mọi người, trong khi chính mình vẫn loay hoay học cách chữa lành. Và đôi khi... điều khiến người ta kiệt sức nhất không phải là nỗi đau quá lớn, mà là phải mỉm cười thật bình thường trong khi bên trong đã lặng lẽ vỡ vụn từ rất lâu. Em không còn thấy mình trong gương như những ngày tháng ấy, không còn thấy hình ảnh của 1 cô gái vô tư, càng cố sống theo 1 con người mà nhiều người mong đợi nhưng bản thân lại không còn nhận ra chính mình nữa😔 Thôi thì…. Cứ như vậy….

pt8xhg8x
pt8xhg8x
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 29 July 2026 01:50:30 GMT
55
2
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @pt8xhg8x, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About