🌻 :
cậu hai t độc thân, từ nhỏ ổng hi sinh đi mần mướn để nuôi mẹ t và mấy dì. Và rồi ông bà ngoại t mất sớm, cậu t như người lớn nhất trong gia đình phải núm níu mấy anh chị em, ổng quên đi bản thân mình cũng cần phải có gia đình riêng, ổng nhìn mấy đứa em của ổng lập gia đình, sinh con. Cuộc sống của ổng cứ chill chill và rồi ổng bị cô đơn và không có mục tiêu sống, ổng rơi vào rượu chè. Nhưng dù tỉnh hay say thì chưa lúc nào ổng la con cháu, t là đứa cháu đầu tiên của ổng, hồi xưa t yếu lắm, về ngoại ăn giỗ là nghe ổng nhắc cái vụ ăn cơm quài, người ta lo nấu nướng cúng kiến mà ổng cứ nhắc lấy đồ ăn cho t ăn chưa. Nhắc tới nổi bị mấy dì la nạt ngang, ổng cũng k tiền bạc gì đâu, mỗi lần về ổng chiêu đãi mấy đứa cháu bằng những ngụm nước dừa mát lành ổng tự hái ở sau nhà, mấy trái xoài, mấy trái ổi ổng trồng được. Rồi bỗng một ngày, ổng phát hiện ra bệnh ung thư gan, bác sĩ trả về, ổng nằm đó vì k có 1 gia đình, mấy đứa cháu tụi t là gia đình của ổng. T còn nợ ổng 1 lời hứa mà có lẽ cả đời này t k quên được: " cậu hai ráng ăn uống vô cuối tuần con học được nghỉ con về chơi với cậu hai nha". Ổng gật đầu, trong suốt quá trình bệnh ổng k hề than vãn một lời nào mà cắn răng chịu đựng vì ổng biết có than thì cũng không ai giúp được gì. Cả cuộc đời ổng ngoài món cá ngừ kho thơm ra thì ổng không biết 1 món ngon vật lạ gì, vì có ai nấu cho đâu mà ăn, chỉ có rượu là uống thường xuyên nhất vì nó giúp ổng quên đi cái thực tại đau buồn ấy. Và rồi cái ngày thảm kịch đó cũng đến, cậu t, một người t xem như cha đẻ thứ hai của mình, một người t thương cho dù ổng có nhậu nhẹt như nào đi nữa thì ổng cũng yêu thương t. Ổng đi mà k nhắm mắt vì chưa kịp thấy mặt t, vì lời hứa của t, t về vuốt mắt ổng mà lần đầu tiên đứa cháu này mới được chạm vào mặt cậu mình cũng là lần cuối t thấy được ánh mắt đó, t khóc như thể bị mất đi thứ gì đó đắt giá lắm, mất đi một tuổi thơ, một kí ức mà có lẽ sau này t không thể nào quên được cái ngày đó. Ngày ổng mất, có t và em t chịu tang ổng, người ta tới thăm thấy t vs nó nằm cạnh quan tài tưởng t với nó con ổng không á, đắng lòng thiệt chứ. Giờ thì nhà ngoại, ổng đi r t cũng k về nữa, nhưng mỗi lần về nhà t lại nhìn cây dừa và nhớ, rất muốn uống dừa ..
2026-08-08 00:16:51