@dav210525: #ethiopian_tik_tok🇪🇹🇪🇹🇪🇹🇪🇹 #ethiopian_tik_tok🇪🇹🇪🇹🇪🇹🇪🇹 #ethiopian_tik_tok🇪🇹🇪🇹🇪🇹🇪🇹

7 ቀውስ record code 21 M 6 19 44
7 ቀውስ record code 21 M 6 19 44
Open In TikTok:
Region: ZA
Friday 31 July 2026 05:01:23 GMT
17040
185
71
466

Music

Download

Comments

ashanfe.abute
Ashanfe Abute :
min yesikala so balo now
2026-08-02 13:06:00
0
sutuumeejiimaa
sutuumeejiimaa :
kkkkk
2026-08-03 15:35:28
0
berket.seramo
qonojo. wude :
🤔
2026-08-02 15:08:12
0
love1315r
꧁𝐌,Ⓜ️ዬ🙋 :
ቀ 😂M🤣congra
2026-07-31 06:39:26
0
a.and.me02
ልጅ🪡Salim📿 :
አያስቅም 🥺
2026-08-01 20:48:04
0
mamush.mangesha
I love you mamaa :
2026-08-01 13:27:08
0
ffffghchhcf
sami :
😳😳
2026-08-01 06:51:59
0
konject8
konjit🇾🇪🙋ተመስገን🙏ነው :
2026-08-01 17:44:16
0
user3417629298173
በሾህ መሀል ፅጌሬዳ :
😂😂😂
2026-08-01 15:05:37
0
bb375158
💖💖💗💗BB :
😳
2026-07-31 18:28:18
0
abi.man805
Abi Man :
ye Obama newu inde 🤔🤣🤣🤣
2026-07-31 13:56:50
0
To see more videos from user @dav210525, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Từ bé đến lớn, chúng ta chỉ được dạy phải yêu thương, nhường nhịn và dịu dàng với phụ nữ. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng có bao giờ các chị nhìn sang người đàn ông bên cạnh và tự hỏi: Vậy còn họ, ai thương?  ​Tại sao đàn ông rất ít khi được hỏi: Anh có mệt không? Anh có đau không? Hay chỉ vì hai chữ “phái mạnh” khoác lên người, mà mặc nhiên họ phải gồng, phải chịu, phải tự nuốt hết mọi cay đắng vào trong?  Các chị ra ngoài có thể rơi nước mắt trước một câu chuyện thương tâm trên mạng, nhưng về nhà lại sẵn sàng ném vào mặt chồng một cái nhìn nguội lạnh khi tháng này anh ấy đưa thiếu một vài triệu. Chồng vừa dắt xe vào nhà sau mười tiếng bão giông ngoài đời, thứ các chị hỏi đầu tiên không phải là “Anh ăn gì chưa?”, mà là “Tiền đóng học cho con đâu?”. Như vậy, tàn nhẫn quá ...  ​Đàn ông cũng là con người. Cũng biết tủi thân, biết hụt hẫng, biết khóc nghẹn trong lòng. Nhiều người đàn ông áp lực đến mức, về đến dưới sân nhà rồi mà không dám lên nhà ngay. Họ phải tắt máy xe, ngồi thẫn thờ trong bóng tối mười phút để nuốt ngược tiếng thở dài vào trong. Đau phải im. Buồn phải giấu. Bị coi thường, bị bào mòn trong chính hôn nhân của mình, họ cũng chỉ biết lặng lẽ đi làm, mượn vài ly rượu nhạt để tự sưởi ấm cho mình trong cô độc.  ​Người ta hay trách đàn ông sau khi lấy vợ thì khô khan, cộc cằn. Nhưng cái sự chai sạn đó không phải bản chất, nó là vết sẹo của một đời sống thiếu được yêu thương đúng cách.  Một người cứ phải làm chỗ dựa cho cả thế giới, gồng gánh từ nhà ra ngõ, mà không có nổi một góc nhỏ để dựa lại, thì không hóa đá sao được? Đàn ông không phải đá. Họ biết đau, chỉ là không nói ra thôi ...  ​Ngày mai, khi anh ấy đi làm về, dắt chiếc xe vào nhà với bờ vai sụp xuống vì kiệt sức. Thay vì cằn nhằn, thay vì đòi hỏi, các chị thử bước đến, đỡ lấy chiếc áo khoác, và ôm lấy cái lưng gầy của chồng một lần xem. Thứ họ thiếu bấy lâu nay không phải tiền tài hay danh vọng. Thứ họ khát khao nhất, đôi khi chỉ là được một lần cởi bỏ chiếc áo giáp phái mạnh, để sống như một con người bình thường được quyền yếu đuối và được quyền được yêu thương #danongdichthuc #BanLinhDanOng
Từ bé đến lớn, chúng ta chỉ được dạy phải yêu thương, nhường nhịn và dịu dàng với phụ nữ. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng có bao giờ các chị nhìn sang người đàn ông bên cạnh và tự hỏi: Vậy còn họ, ai thương? ​Tại sao đàn ông rất ít khi được hỏi: Anh có mệt không? Anh có đau không? Hay chỉ vì hai chữ “phái mạnh” khoác lên người, mà mặc nhiên họ phải gồng, phải chịu, phải tự nuốt hết mọi cay đắng vào trong? Các chị ra ngoài có thể rơi nước mắt trước một câu chuyện thương tâm trên mạng, nhưng về nhà lại sẵn sàng ném vào mặt chồng một cái nhìn nguội lạnh khi tháng này anh ấy đưa thiếu một vài triệu. Chồng vừa dắt xe vào nhà sau mười tiếng bão giông ngoài đời, thứ các chị hỏi đầu tiên không phải là “Anh ăn gì chưa?”, mà là “Tiền đóng học cho con đâu?”. Như vậy, tàn nhẫn quá ... ​Đàn ông cũng là con người. Cũng biết tủi thân, biết hụt hẫng, biết khóc nghẹn trong lòng. Nhiều người đàn ông áp lực đến mức, về đến dưới sân nhà rồi mà không dám lên nhà ngay. Họ phải tắt máy xe, ngồi thẫn thờ trong bóng tối mười phút để nuốt ngược tiếng thở dài vào trong. Đau phải im. Buồn phải giấu. Bị coi thường, bị bào mòn trong chính hôn nhân của mình, họ cũng chỉ biết lặng lẽ đi làm, mượn vài ly rượu nhạt để tự sưởi ấm cho mình trong cô độc. ​Người ta hay trách đàn ông sau khi lấy vợ thì khô khan, cộc cằn. Nhưng cái sự chai sạn đó không phải bản chất, nó là vết sẹo của một đời sống thiếu được yêu thương đúng cách. Một người cứ phải làm chỗ dựa cho cả thế giới, gồng gánh từ nhà ra ngõ, mà không có nổi một góc nhỏ để dựa lại, thì không hóa đá sao được? Đàn ông không phải đá. Họ biết đau, chỉ là không nói ra thôi ... ​Ngày mai, khi anh ấy đi làm về, dắt chiếc xe vào nhà với bờ vai sụp xuống vì kiệt sức. Thay vì cằn nhằn, thay vì đòi hỏi, các chị thử bước đến, đỡ lấy chiếc áo khoác, và ôm lấy cái lưng gầy của chồng một lần xem. Thứ họ thiếu bấy lâu nay không phải tiền tài hay danh vọng. Thứ họ khát khao nhất, đôi khi chỉ là được một lần cởi bỏ chiếc áo giáp phái mạnh, để sống như một con người bình thường được quyền yếu đuối và được quyền được yêu thương #danongdichthuc #BanLinhDanOng

About