︎ Minh Quang :
Con người từ thuở có trí đã mượn lời mà gọi vật,mượn chữ mà nói tâm song lời chỉ là giấu,chữ chỉ là vỏ.khi ta nói hoa cúc đẹp,hoa cúc vàng,hoa cúc thơm,thì trong khoảng khắc ấy hoa cúc đã bị tách khỏi chính nó,để trở thành một khái niệm trong tâm tưởng,điều ta nói ra không còn là hoa cúc thực mà chỉ là hình bóng của hoa cúc trong ý thức con người,thực tại vốn tự đầy đủ nó không cần ai khen đẹp,chẳng vì ai chê xấu mà đổi thay
-Sự thật của vạn vật nằm trong chính sự tồn tại của chúng,không ở trong cách ta gọi tên hay tưởng niệm về chúng,khi ta nhìn,nghe,ngửi,chạm mà không xem ý niệm,không đem lòng phân biệt thì ta mới thực sự thấy được phần nào của bản thể của thực tại,người thường dùng tâm phán xét mà nhìn thế gian,nên chỉ thấy bóng mình trong mọi sự,họ tưởng rằng mình đang hiểu người khác nhưng thực ra chỉ đang soi chính tâm mình lên người khác mà thôi,bởi ngoài ngươi chẳng ai có thể biết lòng ngươi,ngay cả ngươi đôi khi cũng chẳng hiểu nỗi tâm mình,vậy làm sao có thể thấy được sự thật về người khác,khi cái tâm nhìn đã mờ bởi chính bản thân nó,bởi vậy tri thức có thể dẫn đường nhưng không thể thay cho trải nghiệm,lời dạy của thánh hiền,kinh phật hay mọi bậc trí giả đều là ngón tay chỉ trăng,kẻ chỉ lo chấp nơi ngón tay mà chẳng ngẩn đầu nhìn trăng sẽ mãi ở trong mê,tin mà không xét ấy là mê tín,học mà không hành ấy là vọng tưởng,chân trí không nằm ở trong tim mà cũng chẳng ở trong nghi,nó sinh ra từ sự tự chứng,từ ánh sáng của tâm thấy được chính mình.
-khi tâm không còn muốn định nghĩa,sự thật trở lại với bản nhiên,hoa cúc chẳng cần ta nói nó thơm hay đẹp,nó chỉ đang nở trong khoảng khắc ấy hoa cúc, ta và sự thật đều là một
2026-08-01 10:52:16