@meeramirjagirani05: miss you baba Jani😭😭😭

⚔️MEER_AMIR_BALOCH⚔️
⚔️MEER_AMIR_BALOCH⚔️
Open In TikTok:
Region: PK
Saturday 01 August 2026 17:33:58 GMT
405
106
33
1

Music

Download

Comments

jagirani595
جاگیراٹی :
hayyyy 🥺🥺😭
2026-08-01 18:15:21
1
princeofrajput0
Zain Rajput 👑🤍 :
Allah pak Jannat ma Ala Makam Ata Farmya Ameen
2026-08-01 17:40:47
1
jagirani552
ASIF _ JAGIRANI 😎 :
hayyy miss you nana 😭😭💔 😭😭😭😭😭😭
2026-08-01 19:43:06
0
sameerali1.1.0
𝐒𝐚𝐦𝐞𝐞𝐫 جاگيراڻي :
❤️‍🩹💔💯
2026-08-01 19:28:21
1
aryan_abro0
𝘼𝙍𝙔𝘼𝙉 𝙆𝙃𝘼𝙉 👑 :
😭😭
2026-08-01 17:43:23
1
inamin39
✌️ShAHzAd_ JaToi❤️ :
🥰🥰🥰
2026-08-01 18:06:02
1
ghjkujhgyuhggijg8
Dil Khan :
😭😭😭
2026-08-01 18:53:29
1
sanasindhi66
sanaullah :
❤️❤️❤️
2026-08-01 22:59:56
0
meer.khan20251127
⚔️عبدالرشيدگوپانگ بلوچ⚔️ :
❤️❤️❤️
2026-08-01 18:30:27
1
ghussiniranighuss
Ghussinirani Ghussin Mirani :
🥰🥰🥰🥰
2026-08-01 18:07:34
1
kamran.jagirani1
Kamran Jagirani :
😭😭😭
2026-08-01 18:41:36
0
muheenjagirani1
🔥مہین جاگیراٹی بلوچ 🔥 :
🥰🥰🥰
2026-08-01 21:00:45
0
junaidrehman881
@JUNAIDREHMAN :
❤️❤️❤️
2026-08-01 17:59:40
1
waheed1287
⚔️⚔️خیراٹی جاگیراٹی بلوچ..⚔️⚔️ :
😭😭😭
2026-08-01 20:07:26
0
aaphulpoto110
𝒜𝒲𝒜𝐼𝒮 𝐵𝒽𝒶𝒾 :
💔💔💔
2026-08-01 22:34:57
0
amir.khan.amer.ja1
Amir Khan Amer Jagerani :
😭💔💔😭
2026-08-01 19:13:54
1
jagirani61
🔥⚔️🥷⚔️jagirani61⚔️🥷⚔️🔥 :
💔💔💔
2026-08-01 18:49:35
1
muzammilali664
MUZAMMIL TUNIO 🤍 :
♥️♥️♥️
2026-08-01 23:24:50
0
jagirani721
⚔️_طارق بلوچ_⚔️ :
😭😭😭
2026-08-01 18:04:41
1
jzaktria
꧁༺žâķŕîæ༻꧂ :
🥰🥰🥰
2026-08-01 18:03:59
1
meerdodaail
😈MEER Doda Khan☝🏻😎👥 :
🥰🥰🥰
2026-08-01 18:01:24
1
king.rabeel.ali
Rabeel mirani :
🌹🌹🌹🌹🌹
2026-08-01 18:00:24
1
rehan_baloch_11
🔥خیراڻي بلوچ🔥 :
😭😭🤲🏻
2026-08-01 17:59:44
1
rehan_baloch_11
🔥خیراڻي بلوچ🔥 :
♥️♥️♥️
2026-08-01 17:59:32
1
irmanjagirani0
Imran jagirani :
🥰🥰🥰
2026-08-01 17:35:41
1
To see more videos from user @meeramirjagirani05, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những người bước vào tình yêu giống như mang theo một căn phòng đầy thiếu thốn. Họ biết cách ôm người khác qua những ngày tệ nhất, biết nói những lời dịu dàng đúng lúc đối phương bật khóc, biết kiên nhẫn với những tổn thương mà người kia chưa từng kể ra. Họ luôn xuất hiện như một nơi trú an toàn — lặng lẽ, ấm áp và hiểu chuyện. Nhưng trớ trêu là, những lời họ nói ra lại thường là những điều chính họ chưa từng được nghe trong đời mình. “Em không phiền đâu.” “Em xứng đáng được yêu.” “Đừng sợ, anh sẽ không bỏ em lại một mình.” Họ nói bằng tất cả chân thành, bởi họ hiểu cảm giác bị bỏ quên đau đến mức nào. Chỉ là không ai biết rằng, phía sau sự trưởng thành ấy là một người đã từng rất cô đơn. Trong tình yêu, kiểu người này thường yêu nhiều hơn những gì họ thể hiện. Họ để ý từng thay đổi nhỏ trong cảm xúc đối phương, nhớ cả những điều vụn vặt nhất, luôn cố gắng trở thành người hiểu chuyện để giữ lấy mối quan hệ. Họ sợ làm người khác buồn, nên thường giấu đi cảm xúc của chính mình. Có những đêm họ thức đến khuya chỉ để nghe người mình thương tâm sự, nhưng đến lượt họ mệt mỏi thì lại chỉ biết im lặng. Họ quen với việc làm chỗ dựa đến mức quên mất rằng mình cũng cần được ôm, cần một người hỏi “hôm nay em có ổn không?”. Và đau nhất là khi họ trao đi tất cả sự dịu dàng đó cho một người, cuối cùng lại nhận về cảm giác mình chưa từng được chọn thật lòng. Người ta thường nghĩ những người hay an ủi người khác là những người mạnh mẽ. Nhưng thật ra, họ chỉ là những người đã đi qua quá nhiều khoảng trống cảm xúc nên không muốn ai phải chịu cảm giác giống mình nữa. Họ yêu bằng sự tử tế mà họ từng thiếu. Họ cố chữa lành cho người khác bằng những mảnh vỡ còn sót lại của chính mình. Để rồi trong một khoảnh khắc nào đó, khi mọi thứ kết thúc, họ mới nhận ra điều buồn nhất không phải là mất đi một người — mà là suốt cả quãng thời gian yêu ấy, chẳng có ai thật sự nhìn thấy họ cũng đang tổn thương. Có lẽ tình yêu buồn nhất không phải là yêu sai người, mà là luôn đóng vai người chữa lành cho người khác trong khi bản thân chưa từng được chữa lành. Là mỗi lần ôm người khác khóc, trong lòng lại thầm ước giá như ngày trước cũng có ai đó ôm mình như thế. Là luôn nói với người mình yêu rằng “đừng rời bỏ em”, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra bình thản như thể mình quen với cô đơn rồi. Và cuối cùng, người ở lại sau tất cả những cuộc tình thường là họ — cùng một trái tim đã quá mỏi mệt, vẫn dịu dàng với người khác, nhưng lại chẳng biết phải dịu dàng với chính mình thế nào. #1998 #buon
Có những người bước vào tình yêu giống như mang theo một căn phòng đầy thiếu thốn. Họ biết cách ôm người khác qua những ngày tệ nhất, biết nói những lời dịu dàng đúng lúc đối phương bật khóc, biết kiên nhẫn với những tổn thương mà người kia chưa từng kể ra. Họ luôn xuất hiện như một nơi trú an toàn — lặng lẽ, ấm áp và hiểu chuyện. Nhưng trớ trêu là, những lời họ nói ra lại thường là những điều chính họ chưa từng được nghe trong đời mình. “Em không phiền đâu.” “Em xứng đáng được yêu.” “Đừng sợ, anh sẽ không bỏ em lại một mình.” Họ nói bằng tất cả chân thành, bởi họ hiểu cảm giác bị bỏ quên đau đến mức nào. Chỉ là không ai biết rằng, phía sau sự trưởng thành ấy là một người đã từng rất cô đơn. Trong tình yêu, kiểu người này thường yêu nhiều hơn những gì họ thể hiện. Họ để ý từng thay đổi nhỏ trong cảm xúc đối phương, nhớ cả những điều vụn vặt nhất, luôn cố gắng trở thành người hiểu chuyện để giữ lấy mối quan hệ. Họ sợ làm người khác buồn, nên thường giấu đi cảm xúc của chính mình. Có những đêm họ thức đến khuya chỉ để nghe người mình thương tâm sự, nhưng đến lượt họ mệt mỏi thì lại chỉ biết im lặng. Họ quen với việc làm chỗ dựa đến mức quên mất rằng mình cũng cần được ôm, cần một người hỏi “hôm nay em có ổn không?”. Và đau nhất là khi họ trao đi tất cả sự dịu dàng đó cho một người, cuối cùng lại nhận về cảm giác mình chưa từng được chọn thật lòng. Người ta thường nghĩ những người hay an ủi người khác là những người mạnh mẽ. Nhưng thật ra, họ chỉ là những người đã đi qua quá nhiều khoảng trống cảm xúc nên không muốn ai phải chịu cảm giác giống mình nữa. Họ yêu bằng sự tử tế mà họ từng thiếu. Họ cố chữa lành cho người khác bằng những mảnh vỡ còn sót lại của chính mình. Để rồi trong một khoảnh khắc nào đó, khi mọi thứ kết thúc, họ mới nhận ra điều buồn nhất không phải là mất đi một người — mà là suốt cả quãng thời gian yêu ấy, chẳng có ai thật sự nhìn thấy họ cũng đang tổn thương. Có lẽ tình yêu buồn nhất không phải là yêu sai người, mà là luôn đóng vai người chữa lành cho người khác trong khi bản thân chưa từng được chữa lành. Là mỗi lần ôm người khác khóc, trong lòng lại thầm ước giá như ngày trước cũng có ai đó ôm mình như thế. Là luôn nói với người mình yêu rằng “đừng rời bỏ em”, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra bình thản như thể mình quen với cô đơn rồi. Và cuối cùng, người ở lại sau tất cả những cuộc tình thường là họ — cùng một trái tim đã quá mỏi mệt, vẫn dịu dàng với người khác, nhưng lại chẳng biết phải dịu dàng với chính mình thế nào. #1998 #buon

About