@pusheenkiss: phantom is skill ✅ #bladeball #bladeballclips #bladeballclash #blowthisup

mareena
mareena
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 01 August 2026 21:48:48 GMT
79735
6475
209
396

Music

Download

Comments

ilovefemmboyyyyyssss
𝕥𝕪𝕡𝕖 𝕤𝕙𝕚t :
Low-key slow clashes ngl
2026-08-23 17:14:45
0
muh4meded1tz
Beam🦈🇬🇳 :
We’re NOT FORGETTING ABOUT YOUR VROOM VROOM era😭✌️
2026-08-02 02:49:31
0
wsupjal
nesta :
80% clashing😭
2026-08-02 11:27:32
174
witektt
witek :
not bad look at KOGAMI
2026-08-07 08:18:21
2
yourstrullyy4
yourstrullyy :
I might be too good 😂
2026-08-05 02:31:29
46
maxr783
Maxr :
Just a P2W ability and macro that’s how
2026-08-18 15:15:33
0
vb0221
022 :
Holy easy
2026-08-02 11:06:25
89
basketball_faher
basketball_faher :
That’s basically an average player skill💔
2026-08-04 22:21:19
20
angel_onheart
Angel 🪽 :
y'a des français pour ce la taper sur blade ball ?
2026-08-20 19:48:16
0
01xtenka
Tenka :
Hm how do I tell u ? 😳
2026-08-01 23:28:56
38
cortex_2ez0
"Eyad" :
girl your ping is tuff 😭
2026-08-02 20:42:51
5
.mwizoz
🗝️ :
Easy
2026-08-02 10:32:15
10
oftheradar.21
oftheradar.21 :
How u ts good
2026-08-01 21:54:09
0
venusvr00
M'🍁 :
Une macro quoi 😐
2026-08-16 10:40:11
0
soapiesituation
soap :
You’re so good mommy 🥹🥹
2026-08-02 20:57:09
2
ihmfl.5
⃟ :
des fr pour jouer a blade ball?
2026-08-04 13:00:59
3
halimxa_
halima :
U DESTROY TENKA
2026-08-02 19:20:09
3
rmltin
rmltin :
guys i have a rare sword its called wildheart its worth 55k rap but i will give it for atleast 25k away bc it has no cool animations
2026-08-06 15:17:20
1
payback.rl
payback.rl :
Is that good
2026-08-21 04:34:24
4
urfav_amelia125
Amelia ✨ :
My f key doesn’t work on my laptop 😔✌️
2026-08-10 01:06:38
1
x1ao1ongba0qt3kayoz67.0
† :
Go gurl you got this
2026-08-05 02:59:19
2
lluvv.sarahh0
sarah :
What’s ur explosion called🙏🙏
2026-08-02 00:42:44
4
adam458a
. :
why it is so hard for me 😌😅
2026-08-02 18:07:26
2
To see more videos from user @pusheenkiss, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Buổi tập kéo dài đến gần trưa. Khi mọi người bắt đầu nghỉ. ShaSha mới có thời gian ngồi xuống. Cô mở chai nước. Uống một ngụm. Vừa đặt xuống. Một chiếc khăn đã được đưa đến trước mặt. Cô ngẩng lên. Datou. “Cho cô.” ShaSha nhận lấy. “Cảm ơn.” “Không có gì.” Anh ngồi xuống ghế đối diện. Hai người im lặng vài giây. Không còn bệnh nhân. Không còn bác sĩ. Không còn hồ sơ. Chỉ là hai người từng quen biết nhau rất lâu. ShaSha nhìn anh. “Hôm nay…” “Ừ?” “Anh làm tốt lắm.” Datou nhướng mày. “Được bác sĩ Tôn khen?” “Hiếm lắm à?” “Rất hiếm.” ShaSha bật cười. “Anh vẫn thích được khen?” “Không.” “Thế sao?” “Vì người khen là cô.” Câu nói rất tự nhiên. Không có ý trêu chọc. Nhưng khiến ShaSha khựng lại. Datou nhìn vẻ mặt của cô. Khóe môi khẽ cong lên. “Cô đỏ mặt à?” “Không có.” “Có.” “Không.” “Có.” ShaSha đứng bật dậy. “Tôi đi làm việc.” Datou nhìn theo bóng cô. Bất giác bật cười. Anh không biết từ khi nào. Những khoảnh khắc nhỏ như thế này… Lại khiến một ngày ở sân tập trở nên dễ chịu đến vậy. Buổi chiều. Đợt tập tiếp tục. Datou phụ trách nhóm vận động viên trẻ. ShaSha phụ trách theo dõi thể trạng. Hai người thường xuyên phải trao đổi. “Người này hôm nay giảm cường độ.” “Được.” “Cậu kia cổ tay hơi quá tải.” “Tôi biết.” “Anh biết từ bao giờ?” “Nhìn là biết.” ShaSha liếc anh. “Giỏi.” Datou nhướng mày. “Được khen tiếp.” “Anh đừng có được nước.” “Muộn rồi.” ShaSha bật cười. Cả hai tiếp tục công việc. Không ai để ý. Từ một khoảng cách không xa. Mấy vận động viên trẻ đang nhìn họ. Một người huých người bên cạnh. “Ê.” “Nhìn kìa.” “Hai người đó…” “Càng nhìn càng đẹp đôi.” Người kia cười. “Đúng.” “Nhìn giống vợ chồng làm việc chung.” Cả đám lập tức cười khúc khích. Datou nghe thấy. Anh quay đầu. Không nói gì. Chỉ nhìn bọn họ một cái. Mấy đứa trẻ lập tức giả vờ tập trung. ShaSha hoàn toàn không biết. Cô vẫn đang cúi đầu ghi hồ sơ. Chỉ có Datou… Khóe môi khẽ cong lên. Lần đầu tiên anh nghĩ. Có lẽ… Ở cạnh cô như thế này. Cũng không tệ. Không. Phải nói là… Rất tốt. Chiều muộn. Buổi tập cuối cùng kết thúc. ShaSha thu dọn hồ sơ. Datou đứng cách đó vài bước. Nhìn cô cẩn thận kiểm tra lại từng túi dụng cụ y tế. Một ngày làm việc đã khiến cô mệt đến mức tóc mai hơi rối. Nhưng cô vẫn cười. Vẫn hỏi thăm từng vận động viên. Vẫn nhắc họ ngày mai nhớ ngủ sớm. Datou bỗng nhận ra. Anh từng nghĩ mình hiểu cô. Nhưng hóa ra… Anh mới chỉ biết một phần rất nhỏ. Cô không chỉ là cô bác sĩ ngốc nghếch thích kem. Không chỉ là người từng kéo anh ra khỏi những ngày tháng tối tăm nhất. Cô còn là một người có thể đứng giữa cả đội tuyển, bình tĩnh xử lý mọi tình huống. Một người khiến các vận động viên tin tưởng. Một người mà ai cũng yên tâm khi có mặt. Anh nhìn cô. Rất lâu. Trong lòng xuất hiện một cảm giác mềm mại mà chính anh cũng chưa gọi tên. Không phải biết ơn. Không phải thương cảm. Cũng không còn giống sự thân thuộc của hai người đã cùng nhau đi qua hai năm. Nó là một thứ gì đó… Mới hơn. Sâu hơn. Và nguy hiểm hơn. Datou khẽ cười. Anh chưa biết nó sẽ đưa mình đến đâu. Nhưng lần đầu tiên. Anh không muốn tránh. Anh chỉ muốn… Biết thêm về cô. Và ở cạnh cô lâu hơn một chút.
Buổi tập kéo dài đến gần trưa. Khi mọi người bắt đầu nghỉ. ShaSha mới có thời gian ngồi xuống. Cô mở chai nước. Uống một ngụm. Vừa đặt xuống. Một chiếc khăn đã được đưa đến trước mặt. Cô ngẩng lên. Datou. “Cho cô.” ShaSha nhận lấy. “Cảm ơn.” “Không có gì.” Anh ngồi xuống ghế đối diện. Hai người im lặng vài giây. Không còn bệnh nhân. Không còn bác sĩ. Không còn hồ sơ. Chỉ là hai người từng quen biết nhau rất lâu. ShaSha nhìn anh. “Hôm nay…” “Ừ?” “Anh làm tốt lắm.” Datou nhướng mày. “Được bác sĩ Tôn khen?” “Hiếm lắm à?” “Rất hiếm.” ShaSha bật cười. “Anh vẫn thích được khen?” “Không.” “Thế sao?” “Vì người khen là cô.” Câu nói rất tự nhiên. Không có ý trêu chọc. Nhưng khiến ShaSha khựng lại. Datou nhìn vẻ mặt của cô. Khóe môi khẽ cong lên. “Cô đỏ mặt à?” “Không có.” “Có.” “Không.” “Có.” ShaSha đứng bật dậy. “Tôi đi làm việc.” Datou nhìn theo bóng cô. Bất giác bật cười. Anh không biết từ khi nào. Những khoảnh khắc nhỏ như thế này… Lại khiến một ngày ở sân tập trở nên dễ chịu đến vậy. Buổi chiều. Đợt tập tiếp tục. Datou phụ trách nhóm vận động viên trẻ. ShaSha phụ trách theo dõi thể trạng. Hai người thường xuyên phải trao đổi. “Người này hôm nay giảm cường độ.” “Được.” “Cậu kia cổ tay hơi quá tải.” “Tôi biết.” “Anh biết từ bao giờ?” “Nhìn là biết.” ShaSha liếc anh. “Giỏi.” Datou nhướng mày. “Được khen tiếp.” “Anh đừng có được nước.” “Muộn rồi.” ShaSha bật cười. Cả hai tiếp tục công việc. Không ai để ý. Từ một khoảng cách không xa. Mấy vận động viên trẻ đang nhìn họ. Một người huých người bên cạnh. “Ê.” “Nhìn kìa.” “Hai người đó…” “Càng nhìn càng đẹp đôi.” Người kia cười. “Đúng.” “Nhìn giống vợ chồng làm việc chung.” Cả đám lập tức cười khúc khích. Datou nghe thấy. Anh quay đầu. Không nói gì. Chỉ nhìn bọn họ một cái. Mấy đứa trẻ lập tức giả vờ tập trung. ShaSha hoàn toàn không biết. Cô vẫn đang cúi đầu ghi hồ sơ. Chỉ có Datou… Khóe môi khẽ cong lên. Lần đầu tiên anh nghĩ. Có lẽ… Ở cạnh cô như thế này. Cũng không tệ. Không. Phải nói là… Rất tốt. Chiều muộn. Buổi tập cuối cùng kết thúc. ShaSha thu dọn hồ sơ. Datou đứng cách đó vài bước. Nhìn cô cẩn thận kiểm tra lại từng túi dụng cụ y tế. Một ngày làm việc đã khiến cô mệt đến mức tóc mai hơi rối. Nhưng cô vẫn cười. Vẫn hỏi thăm từng vận động viên. Vẫn nhắc họ ngày mai nhớ ngủ sớm. Datou bỗng nhận ra. Anh từng nghĩ mình hiểu cô. Nhưng hóa ra… Anh mới chỉ biết một phần rất nhỏ. Cô không chỉ là cô bác sĩ ngốc nghếch thích kem. Không chỉ là người từng kéo anh ra khỏi những ngày tháng tối tăm nhất. Cô còn là một người có thể đứng giữa cả đội tuyển, bình tĩnh xử lý mọi tình huống. Một người khiến các vận động viên tin tưởng. Một người mà ai cũng yên tâm khi có mặt. Anh nhìn cô. Rất lâu. Trong lòng xuất hiện một cảm giác mềm mại mà chính anh cũng chưa gọi tên. Không phải biết ơn. Không phải thương cảm. Cũng không còn giống sự thân thuộc của hai người đã cùng nhau đi qua hai năm. Nó là một thứ gì đó… Mới hơn. Sâu hơn. Và nguy hiểm hơn. Datou khẽ cười. Anh chưa biết nó sẽ đưa mình đến đâu. Nhưng lần đầu tiên. Anh không muốn tránh. Anh chỉ muốn… Biết thêm về cô. Và ở cạnh cô lâu hơn một chút.

About