@sc.gh.ghm: Trả lời @💓huy 36 💫🫰

Nắng
Nắng
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 02 August 2026 05:41:48 GMT
18855
730
29
13

Music

Download

Comments

user774213172697
เล็ก :
🥰
2026-08-02 10:19:37
0
hienduc819
hienduc :
Nhìn giống cảnh rừng thông ở trường Xuân daknong
2026-08-04 07:40:08
0
qyvan8
qyvan8 :
đường đang bài nữa . toàn cảnh đẹp hjhj
2026-08-04 14:36:15
0
minh_chien_86
minhchienpham393 :
Quốc lộ 14 Đăk nông
2026-08-08 15:04:32
0
ku.tn96
ku Tủn :
Rep cho 1 đoạn cảnh Kiên Lương Hà Tiên Kiên Giang cũ nha nắng. Lâu ko về quê thấy rất nhớ.
2026-08-03 21:37:52
0
plumeriajeon
မင်းထိုက် :
hi🥰
2026-08-02 13:18:00
0
hng.ng594
Hưng Đồng :
bảo làm việc bắc giang không làm bỏ tim luôn
2026-08-10 09:48:22
0
hongthach264
hongthach264 :
canh dep nho e nang lam ne
2026-08-02 13:59:21
0
vn.dng.lo40
Văn Dũng Lo :
y anh bo 🌹
2026-08-02 09:39:49
0
hltn53
Nỗi buồn mang tên em :
🥰🥰🥰🥰
2026-08-02 09:17:32
0
dypf4mjwff8m
Ngọc Hoàng 1993 :
Đăk nông quê hương thứ 2cua tui
2026-08-02 12:33:41
0
asvenasven651
asven🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌷🌷🌷💐 :
Đắk nông mình rất đẹp..
2026-08-02 11:54:21
0
ngguyenanh
Anh nguyễn :
mê li luôn nắng à🥰🥰🥰
2026-08-04 11:01:10
0
thinguyn525
💎Thái Nguyễn :
🥰🥰
2026-08-02 06:34:04
0
qyvan8
qyvan8 :
ở đâu mà đẹp vậy
2026-08-04 14:40:00
0
luongvanchung02
chung1990@ :
dép cho a một đoạn thanh hóa 36 với
2026-08-02 08:08:28
0
bm_040326
Kyucbuon040326 :
2026-08-02 06:37:44
0
toshiharusakiyama
🇯🇵sakiyama :
ここはベトナム🇻🇳ですか?自然の造形美は癒されるね。
2026-08-02 06:02:00
0
hoa.ngc.lan354
Hoa ngọc Lan :
Dép cho mình một đoạn đăk nông, mình nhớ nhà lắm 😥 mà ko giám về
2026-08-02 08:32:37
0
lacharoenthong
lacharoenthong :
หน้าอยู่
2026-08-03 12:19:51
0
giolaoxao47
Gió :
🥰🥰🥰
2026-08-02 12:24:33
0
binhanh532
Bình Anh :
🥰🥰🥰
2026-08-02 05:49:50
0
To see more videos from user @sc.gh.ghm, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chap. 26 - Nắm lấy __________________ Sau tiếng gọi ấy, Namtan không thể nói thêm được gì. Cô vẫn đứng đó, bàn tay giữ mặt dây chuyền khẽ run. Ánh mắt hết nhìn nàng rồi lại rơi xuống bức ảnh cũ, như thể dù mọi thứ đã rõ ràng đến thế, tâm trí cô vẫn chưa kịp tiếp nhận nổi sự thật vừa được đặt trước mặt. Gần hai mươi năm. Một người chỉ còn tồn tại trong ký ức, trong những lá thư không người nhận, trong một bức ảnh cô mang theo bên mình suốt từng ấy năm giờ lại đang đứng cách cô chưa đầy một bước. Film nhìn vẻ sững sờ ấy, sống mũi bất giác cay lên. Nàng bước tới, nhẹ nhàng đặt tay mình lên bàn tay đang lạnh đi của cô.  - Phải là em. Nàng siết tay cô một chút.  - Đứa trẻ ngày trước cứ lẽo đẽo theo chị, dính người đến mức chị trốn cũng không thoát ấy. Namtan nhìn nàng không chớp mắt. Bàn tay cô bất giác siết lại.  - Là em thật sao? Giọng run đến mức gần như chẳng còn giống cô nữa. Nàng còn chưa kịp đáp, một giọt nước mắt đã rơi xuống, chạm ngay lên mu bàn tay nàng.  - Năm đó tại sao em biến mất?  - Em đi đâu?  - Sau đó em sống ở đâu?  - Em có sống tốt không?  - Có ai làm khó em không? Câu trước còn chưa dứt, câu sau đã nối tiếp. Cô hỏi nhiều đến mức nàng chẳng biết nên trả lời từ đâu. Cô như muốn dùng vài phút ngắn ngủi này lấp đầy gần hai thập kỷ đã mất, muốn biết tất cả những năm tháng mình không thể nhìn thấy nàng đã trôi qua thế nào. Nàng nhìn cô, cuối cùng bật cười rất khẽ. Nàng đưa tay lau giọt nước còn đọng nơi khóe mắt Namtan.  - Chị bình tĩnh đã.  - Em sẽ trả lời từng câu mà.  - Năm đó nhà em gặp chuyện. Nụ cười trên môi nàng nhạt dần.  - Việc làm ăn của gia đình gặp khó khăn, mọi thứ đến rất nhanh. Ba mẹ phải đem căn nhà này thế chấp để xoay xở. Khi ấy nàng còn quá nhỏ để hiểu những cuộc nói chuyện của người lớn. Chỉ nhớ căn nhà đột nhiên đầy những thùng đồ, nhớ mẹ giục thu dọn những món mình muốn mang theo, nhớ khuôn mặt mệt mỏi của ba và một buổi sáng tất cả phải rời đi.  - Em không muốn đi, nhưng không thể làm gì khác. Nàng cười nhưng ánh mắt không sao vui nổi.  - Hôm đó, em đã đợi chị rất lâu. Đôi mắt cô đỏ thêm.  - Chị xin lỗi…  - Không sao mà. Film kể tiếp. Nàng lớn lên, cuộc sống thay đổi, gặp thêm rất nhiều người. Những ký ức của tuổi thơ cũng theo thời gian mà mờ dần. Nhưng có một cảm giác nàng chưa từng quên được.  - Em chưa bao giờ ngừng mong ngày gặp lại. Cô nhìn nàng.  - Thật sao? Film gật đầu.  - Nhưng em lại chẳng có chút việc thông tin nào ngoài nơi này. Nàng thở ra.  - Em từng muốn mua lại nơi này nữa.  - Nhưng người nào đó nhất quyết không bán. Cô nghe vậy rồi cũng cười theo. Khoảng cách giữa hai người không còn như trước, nhưng cũng chẳng ai cố kéo gần thêm. Chỉ có bàn tay vẫn nắm lấy nhau từ lúc nào chưa từng buông. Cô kể về những năm tháng học hành, những ngày đầu tiên bước vào bệnh viện, những ca trực kéo dài đến sáng. Có vài chuyện nàng đã đọc trong thư, nhưng nghe chính cô kể lại vẫn mang một cảm giác hoàn toàn khác. Film cũng kể về cuộc sống của mình. Về gia đình đã vượt qua những ngày khó khăn ra sao, về những lần nàng quay lại nơi cũ, về việc có đôi lúc bất chợt nhớ tới một người mà ngay cả gương mặt cũng đã vài phần chẳng còn nhớ rõ. Gần hai mươi năm quá dài để kể trong một buổi chiều. Nhưng họ vẫn cố gom từng phần cuộc đời không có nhau đặt xuống giữa hai người, như thể chỉ cần kể đủ nhiều, khoảng trống năm tháng kia sẽ ngắn đi một chút. Đến khi câu chuyện tạm dừng, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn. Mặt sông chỉ còn phản chiếu sắc trời tím thẫm. Khu vườn dần chìm trong bóng tối, tiếng côn trùng thay cho tiếng gió ban chiều. Bỗng nhiên. Nàng đứng bật dậy. Chỉ đưa tay ra trước mặt cô.  - Đi với em nhé? Trong một khoảnh khắc, hình ảnh trước mắt dường như chồng lên một buổi chiều rất xa cũng một cô bé đứng trước mặt cô, chìa tay ra và nằng nặc kéo cô chạy đi đâu đó. Cô đặt tay mình vào tay nàng. Ngay lập tức, nàng nắm chặt lấy rồi kéo cô đứng dậy. Cô không hỏi họ sẽ đi đâu. Chỉ để mặc nàng dẫn mình bước qua khu vườn tối dần. Lần này, bàn tay ấy đã trở về. Và cô không muốn buông nữa. #namtanfilm #fanfic
Chap. 26 - Nắm lấy __________________ Sau tiếng gọi ấy, Namtan không thể nói thêm được gì. Cô vẫn đứng đó, bàn tay giữ mặt dây chuyền khẽ run. Ánh mắt hết nhìn nàng rồi lại rơi xuống bức ảnh cũ, như thể dù mọi thứ đã rõ ràng đến thế, tâm trí cô vẫn chưa kịp tiếp nhận nổi sự thật vừa được đặt trước mặt. Gần hai mươi năm. Một người chỉ còn tồn tại trong ký ức, trong những lá thư không người nhận, trong một bức ảnh cô mang theo bên mình suốt từng ấy năm giờ lại đang đứng cách cô chưa đầy một bước. Film nhìn vẻ sững sờ ấy, sống mũi bất giác cay lên. Nàng bước tới, nhẹ nhàng đặt tay mình lên bàn tay đang lạnh đi của cô. - Phải là em. Nàng siết tay cô một chút. - Đứa trẻ ngày trước cứ lẽo đẽo theo chị, dính người đến mức chị trốn cũng không thoát ấy. Namtan nhìn nàng không chớp mắt. Bàn tay cô bất giác siết lại. - Là em thật sao? Giọng run đến mức gần như chẳng còn giống cô nữa. Nàng còn chưa kịp đáp, một giọt nước mắt đã rơi xuống, chạm ngay lên mu bàn tay nàng. - Năm đó tại sao em biến mất? - Em đi đâu? - Sau đó em sống ở đâu? - Em có sống tốt không? - Có ai làm khó em không? Câu trước còn chưa dứt, câu sau đã nối tiếp. Cô hỏi nhiều đến mức nàng chẳng biết nên trả lời từ đâu. Cô như muốn dùng vài phút ngắn ngủi này lấp đầy gần hai thập kỷ đã mất, muốn biết tất cả những năm tháng mình không thể nhìn thấy nàng đã trôi qua thế nào. Nàng nhìn cô, cuối cùng bật cười rất khẽ. Nàng đưa tay lau giọt nước còn đọng nơi khóe mắt Namtan. - Chị bình tĩnh đã. - Em sẽ trả lời từng câu mà. - Năm đó nhà em gặp chuyện. Nụ cười trên môi nàng nhạt dần. - Việc làm ăn của gia đình gặp khó khăn, mọi thứ đến rất nhanh. Ba mẹ phải đem căn nhà này thế chấp để xoay xở. Khi ấy nàng còn quá nhỏ để hiểu những cuộc nói chuyện của người lớn. Chỉ nhớ căn nhà đột nhiên đầy những thùng đồ, nhớ mẹ giục thu dọn những món mình muốn mang theo, nhớ khuôn mặt mệt mỏi của ba và một buổi sáng tất cả phải rời đi. - Em không muốn đi, nhưng không thể làm gì khác. Nàng cười nhưng ánh mắt không sao vui nổi. - Hôm đó, em đã đợi chị rất lâu. Đôi mắt cô đỏ thêm. - Chị xin lỗi… - Không sao mà. Film kể tiếp. Nàng lớn lên, cuộc sống thay đổi, gặp thêm rất nhiều người. Những ký ức của tuổi thơ cũng theo thời gian mà mờ dần. Nhưng có một cảm giác nàng chưa từng quên được. - Em chưa bao giờ ngừng mong ngày gặp lại. Cô nhìn nàng. - Thật sao? Film gật đầu. - Nhưng em lại chẳng có chút việc thông tin nào ngoài nơi này. Nàng thở ra. - Em từng muốn mua lại nơi này nữa. - Nhưng người nào đó nhất quyết không bán. Cô nghe vậy rồi cũng cười theo. Khoảng cách giữa hai người không còn như trước, nhưng cũng chẳng ai cố kéo gần thêm. Chỉ có bàn tay vẫn nắm lấy nhau từ lúc nào chưa từng buông. Cô kể về những năm tháng học hành, những ngày đầu tiên bước vào bệnh viện, những ca trực kéo dài đến sáng. Có vài chuyện nàng đã đọc trong thư, nhưng nghe chính cô kể lại vẫn mang một cảm giác hoàn toàn khác. Film cũng kể về cuộc sống của mình. Về gia đình đã vượt qua những ngày khó khăn ra sao, về những lần nàng quay lại nơi cũ, về việc có đôi lúc bất chợt nhớ tới một người mà ngay cả gương mặt cũng đã vài phần chẳng còn nhớ rõ. Gần hai mươi năm quá dài để kể trong một buổi chiều. Nhưng họ vẫn cố gom từng phần cuộc đời không có nhau đặt xuống giữa hai người, như thể chỉ cần kể đủ nhiều, khoảng trống năm tháng kia sẽ ngắn đi một chút. Đến khi câu chuyện tạm dừng, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn. Mặt sông chỉ còn phản chiếu sắc trời tím thẫm. Khu vườn dần chìm trong bóng tối, tiếng côn trùng thay cho tiếng gió ban chiều. Bỗng nhiên. Nàng đứng bật dậy. Chỉ đưa tay ra trước mặt cô. - Đi với em nhé? Trong một khoảnh khắc, hình ảnh trước mắt dường như chồng lên một buổi chiều rất xa cũng một cô bé đứng trước mặt cô, chìa tay ra và nằng nặc kéo cô chạy đi đâu đó. Cô đặt tay mình vào tay nàng. Ngay lập tức, nàng nắm chặt lấy rồi kéo cô đứng dậy. Cô không hỏi họ sẽ đi đâu. Chỉ để mặc nàng dẫn mình bước qua khu vườn tối dần. Lần này, bàn tay ấy đã trở về. Và cô không muốn buông nữa. #namtanfilm #fanfic

About