@namtan_tannn: น้องป๋อยังเร้กอยู่มาก ขวัญใจคนทั้งสนามอ่ะ pippor being everyone’s baby #ป๋อศุภการ #Porsuppakarn #teeteepor #DMDSPORTDAY2026 #fyp

Babetan🎀🍼
Babetan🎀🍼
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 02 August 2026 11:13:08 GMT
106634
34203
175
1971

Music

Download

Comments

chuthamnee
Chuthamnee. :
คนข้างๆปิ๊ปเบอร์35หน้าตาต่างกับสีที่ได้อยุ่มากกกกก
2026-08-02 12:10:40
284
vincenyaaa_
vin˚ :
ชีเหมือนสกุชชี่มาก ใครเห็นก้แวะบีบ😂 น่ารักกก
2026-08-02 13:17:16
50
bombbomb278
Sue :
his new name is Nation's Love
2026-08-02 15:06:37
1
pephrae
ถุงแพร💕 :
ใครๆก็เอ็นดู ขนาดตี๋ยังเอ็นดูเลยนางฟ้าตัวน้อย🧚🏻‍♀️🥰
2026-08-02 11:44:47
91
_jeongtyong
เรนนี่รักเคะ :
ถ้าได้รับเลี้ยงปิ๊ปป๋อ 1 วันคงมากันทั้งค่ายใครๆก็อยากเลี้ยงปิ๊ป 🥺
2026-08-02 14:21:36
0
nn.7759
nn.77 :
aaww my angel baby 🤍✨🥰
2026-08-02 12:10:34
5
sofa70710
Sofía :
It's because he's still a baby 🥺💗
2026-08-02 14:15:45
30
wxin_yan
ท้ายบ้านน้องหนึ่ง :
นางฟ้าสนามกีฬานี่หน่า
2026-08-02 13:26:26
38
phanphiikaa
itiiiiiiii :
นุ่มนิ่มไปหมดดดดด เหมือนโมจิเดินได้เยยยย เอ็นดู 🫶🤏
2026-08-02 12:02:28
73
teeteepor340
qdtepo_bl :
มีแต่่คนเอ็นดูน้องปิ๊ปป๋ออนี่ก้โดนน้องป๋อตกเหมือนกัน
2026-08-02 11:29:43
631
solon.park
Solon Park :
kong: kamu gemes sini masuk karung 🥰
2026-08-02 12:42:33
30
warwar_33
Baby Shark 🐬🩵 :
ปิ๊ปปป น่ารักเกินต้านนง่ะ😭🤏🏻 ปิ๊ปกินกับอะไรก้อร่อยย หยอกๆ ิิิ
2026-08-02 11:58:59
54
To see more videos from user @namtan_tannn, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những ngày như hôm nay, em chỉ muốn ngồi một mình, không nói, không cười, không giả vờ mạnh mẽ nữa. Chỉ muốn im lặng để nghe lòng mình thở dài. Không phải vì em yếu đuối… mà là vì em mệt thật rồi. Em từng nghĩ: chỉ cần mình sống tử tế, yêu chân thành, lo lắng cho người khác hết lòng, thì rồi sẽ có người thật sự yêu thương và trân trọng em. Muốn được hỏi han, muốn được đợi chờ. Muốn có một ai đó thật lòng nắm tay em và nói: “Về đây, em đừng cố gắng một mình nữa.” Nhưng không… Đời lại không dịu dàng với em như em đã từng dịu dàng với nó. Bạn bè thì ít, gia đình chẳng mấy khi hiểu, còn người em thương thì lại chẳng thấy sự cố gắng của em là điều đáng trân quý. Không ai biết, có những đêm em nằm co ro trong căn phòng trống, không điện thoại reo, không ai nhắn tin, cũng chẳng một lời động viên. Chỉ có em với bóng tối. Chỉ có trái tim em, rã rời mà không dám nói ra vì sợ làm phiền người khác. Em mệt cũng không dám nói. Em buồn cũng chẳng ai cần biết. Người ta vẫn cười, vẫn vui, vẫn mải mê theo những cuộc trò chuyện, những cuộc vui mà không có chỗ cho em, không hề ngoảnh lại xem em đang sống… hay chỉ là đang cố tồn tại. Đời này, với em sao mà bạc đến thế? Em đã từng là chỗ dựa cho người khác… Nhưng chưa từng có ai là chỗ dựa cho em. Người ta đến với em khi cần, và rời đi khi tìm được điều đủ đầy hơn… Còn em, vẫn đứng đó, với trái tim cũ kỹ đầy những vết xước, chờ đợi điều gì đó chẳng bao giờ đến. Em từng nghĩ, nếu mình yêu đủ nhiều, đủ tử tế, thì sẽ được giữ lại. Nhưng hóa ra, tử tế không bằng thú vị, chân thành không bằng mới mẻ, kiên nhẫn không bằng cái lạ của một người lạ. Và rồi em vẫn lủi thủi một mình, như cái bóng không ai nhìn thấy. Em đâu cần ai mang cả thế giới đến cho mình. Em chỉ cần một người, mỗi khi em mệt, quay sang nhìn em và hỏi: “Em ơi, em có ổn không?” Chỉ một câu thôi, cũng đủ khiến em bật khóc. Nhưng không ai hỏi. Không ai quan tâm. Em không trách, cũng chẳng hy vọng nữa. Buồn vì đời bạc. Buồn vì người ta dễ quên. Buồn vì một người tử tế lại phải học cách cô đơn. Và buồn vì trái tim chân thành của mình luôn bị lãng quên. “Nếu có kiếp sau, em ước mình sống ích kỷ hơn một chút để khỏi phải đau lòng vì yêu người ta quá nhiều.” Và đời bạc thật, anh à. Nhưng em mệt rồi… nên chắc em sẽ thôi hy vọng nữa. Chỉ sống lặng lẽ như cách mọi người vẫn lặng lẽ bỏ em lại phía sau…
Có những ngày như hôm nay, em chỉ muốn ngồi một mình, không nói, không cười, không giả vờ mạnh mẽ nữa. Chỉ muốn im lặng để nghe lòng mình thở dài. Không phải vì em yếu đuối… mà là vì em mệt thật rồi. Em từng nghĩ: chỉ cần mình sống tử tế, yêu chân thành, lo lắng cho người khác hết lòng, thì rồi sẽ có người thật sự yêu thương và trân trọng em. Muốn được hỏi han, muốn được đợi chờ. Muốn có một ai đó thật lòng nắm tay em và nói: “Về đây, em đừng cố gắng một mình nữa.” Nhưng không… Đời lại không dịu dàng với em như em đã từng dịu dàng với nó. Bạn bè thì ít, gia đình chẳng mấy khi hiểu, còn người em thương thì lại chẳng thấy sự cố gắng của em là điều đáng trân quý. Không ai biết, có những đêm em nằm co ro trong căn phòng trống, không điện thoại reo, không ai nhắn tin, cũng chẳng một lời động viên. Chỉ có em với bóng tối. Chỉ có trái tim em, rã rời mà không dám nói ra vì sợ làm phiền người khác. Em mệt cũng không dám nói. Em buồn cũng chẳng ai cần biết. Người ta vẫn cười, vẫn vui, vẫn mải mê theo những cuộc trò chuyện, những cuộc vui mà không có chỗ cho em, không hề ngoảnh lại xem em đang sống… hay chỉ là đang cố tồn tại. Đời này, với em sao mà bạc đến thế? Em đã từng là chỗ dựa cho người khác… Nhưng chưa từng có ai là chỗ dựa cho em. Người ta đến với em khi cần, và rời đi khi tìm được điều đủ đầy hơn… Còn em, vẫn đứng đó, với trái tim cũ kỹ đầy những vết xước, chờ đợi điều gì đó chẳng bao giờ đến. Em từng nghĩ, nếu mình yêu đủ nhiều, đủ tử tế, thì sẽ được giữ lại. Nhưng hóa ra, tử tế không bằng thú vị, chân thành không bằng mới mẻ, kiên nhẫn không bằng cái lạ của một người lạ. Và rồi em vẫn lủi thủi một mình, như cái bóng không ai nhìn thấy. Em đâu cần ai mang cả thế giới đến cho mình. Em chỉ cần một người, mỗi khi em mệt, quay sang nhìn em và hỏi: “Em ơi, em có ổn không?” Chỉ một câu thôi, cũng đủ khiến em bật khóc. Nhưng không ai hỏi. Không ai quan tâm. Em không trách, cũng chẳng hy vọng nữa. Buồn vì đời bạc. Buồn vì người ta dễ quên. Buồn vì một người tử tế lại phải học cách cô đơn. Và buồn vì trái tim chân thành của mình luôn bị lãng quên. “Nếu có kiếp sau, em ước mình sống ích kỷ hơn một chút để khỏi phải đau lòng vì yêu người ta quá nhiều.” Và đời bạc thật, anh à. Nhưng em mệt rồi… nên chắc em sẽ thôi hy vọng nữa. Chỉ sống lặng lẽ như cách mọi người vẫn lặng lẽ bỏ em lại phía sau…

About