@iam_kamso2: #gehgeh #fyp

ᴋᴀᴍsᴏ 🖤
ᴋᴀᴍsᴏ 🖤
Open In TikTok:
Region: NG
Sunday 02 August 2026 19:59:18 GMT
513
94
1
5

Music

Download

Comments

paul.stephen456
Paul Stephen :
I pray one day I find myself in a good place
2026-08-14 15:50:49
0
To see more videos from user @iam_kamso2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ông Ba kể: “Có một điều tôi thấy ở ông Phạm Ngọc Thảo mà tôi không tin ông ấy là địch, đó là người rất chính trực. Ông ấy theo Công giáo nhưng lại thờ tổ tiên - tôi nghĩ Ông này có vấn đề? Sau một thời gian theo dõi các giáo phái miền Tây Nam Bộ, tôi thấy ông Thảo là sỹ quan có uy tín, rất có năng lực của chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ, nhưng tất cả những điều ông ấy làm đều không có gì hại cho Cách mạng. Đó là điều mà ông Tạo Cuội dạy tôi khi vào địch hậu: Anh vào địch hậu không thể không làm cho địch, phải làm tốt thì mới được địch tin tưởng, như thế thì mới làm tình báo tốt cho tổ chức. Nhưng làm cho địch thì một yêu cầu đặt ra là không được gây thiệt hại cho Cách mạng” - đó là bài học vô cùng quý giá của ông trong hậu địch. Ông Ba nhìn nhận một thời gian thì thấy tất cả việc ông Thảo làm không gây hại cho Cách mạng, nên đoán đó là người của mình, nhưng khẳng định thực sự ông Thảo là người của ta, thì phải đến cuộc đảo chính hụt của ông Thảo. Đảo chính thường là không đứng ở phe này thì phe kia, mà lúc đó phe nào cũng phải có Mỹ đứng sau, nhưng ông Thảo thì không. Lý do thứ hai, nếu ông Thảo đảo chính thành công thì lợi cho ai? Mỹ không có lợi, chính quyền Sài Gòn không có lợi, các phe nhóm thuộc nội bộ chính quyền Sài Gòn cũng không có lợi. Ông Ba nhận định: “Thế thì chỉ có Cách mạng đứng sau chứ còn ai”. Vì thế, khi biết ông Thảo gặp nguy, ông Ba quyết tâm cứu nhưng không kịp. Ông Ba ân hận mãi. Mỗi lần nhắc đến ông Thảo là ông Ba trầm giọng. Ông kể, khi ông Thảo đã bị thương, tìm đường chạy vào nhà thờ Hố Nai (Đồng Nai). Nhưng bị Dương Văn Hiếu - Giám đốc Công an Trung phần, Đoàn trưởng Đoàn công tác đặc biệt miền Trung truy đuổi vào tận nhà thờ, bóp hạ bộ đến chết. Vị cha xứ trong nhà thờ cũng cố tìm cách cứu ông Thảo nhưng không được. “Đến năm 1974 tôi ra ngoài này mới chính thức được xác nhận ông Thảo là người của tổ chức, trong khi ông Thảo mất từ năm 1965, từ khi đó tôi vẫn tin ông ấy là người của Cách mạng rồi”. Ông Ba sau này tiếp cận hồ sơ mới biết ông Phạm Ngọc Thảo là cán bộ địch vận trực thuộc Xứ ủy Nam Kỳ, được ông Mười Hương tuyển chọn và nằm dưới sự chỉ đạo trực tiếp của ông Lê Đức Thọ, từng được gặp Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ Lê Duẩn. Sau này, hồ sơ của ông Thảo được chuyển sang Tình báo Quân đội, nhưng hoàn toàn độc lập và cách bức. Rất không may cuộc đảo chính của ông Thảo bất thành, nếu không nó sẽ tạo điều kiện thuận lợi lớn cho Cách mạng miền Nam thời gian đó. Trích: Người Thầy - Nguyễn Chí Vịnh #nguoithay #nguyenchivinh
Ông Ba kể: “Có một điều tôi thấy ở ông Phạm Ngọc Thảo mà tôi không tin ông ấy là địch, đó là người rất chính trực. Ông ấy theo Công giáo nhưng lại thờ tổ tiên - tôi nghĩ Ông này có vấn đề? Sau một thời gian theo dõi các giáo phái miền Tây Nam Bộ, tôi thấy ông Thảo là sỹ quan có uy tín, rất có năng lực của chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ, nhưng tất cả những điều ông ấy làm đều không có gì hại cho Cách mạng. Đó là điều mà ông Tạo Cuội dạy tôi khi vào địch hậu: Anh vào địch hậu không thể không làm cho địch, phải làm tốt thì mới được địch tin tưởng, như thế thì mới làm tình báo tốt cho tổ chức. Nhưng làm cho địch thì một yêu cầu đặt ra là không được gây thiệt hại cho Cách mạng” - đó là bài học vô cùng quý giá của ông trong hậu địch. Ông Ba nhìn nhận một thời gian thì thấy tất cả việc ông Thảo làm không gây hại cho Cách mạng, nên đoán đó là người của mình, nhưng khẳng định thực sự ông Thảo là người của ta, thì phải đến cuộc đảo chính hụt của ông Thảo. Đảo chính thường là không đứng ở phe này thì phe kia, mà lúc đó phe nào cũng phải có Mỹ đứng sau, nhưng ông Thảo thì không. Lý do thứ hai, nếu ông Thảo đảo chính thành công thì lợi cho ai? Mỹ không có lợi, chính quyền Sài Gòn không có lợi, các phe nhóm thuộc nội bộ chính quyền Sài Gòn cũng không có lợi. Ông Ba nhận định: “Thế thì chỉ có Cách mạng đứng sau chứ còn ai”. Vì thế, khi biết ông Thảo gặp nguy, ông Ba quyết tâm cứu nhưng không kịp. Ông Ba ân hận mãi. Mỗi lần nhắc đến ông Thảo là ông Ba trầm giọng. Ông kể, khi ông Thảo đã bị thương, tìm đường chạy vào nhà thờ Hố Nai (Đồng Nai). Nhưng bị Dương Văn Hiếu - Giám đốc Công an Trung phần, Đoàn trưởng Đoàn công tác đặc biệt miền Trung truy đuổi vào tận nhà thờ, bóp hạ bộ đến chết. Vị cha xứ trong nhà thờ cũng cố tìm cách cứu ông Thảo nhưng không được. “Đến năm 1974 tôi ra ngoài này mới chính thức được xác nhận ông Thảo là người của tổ chức, trong khi ông Thảo mất từ năm 1965, từ khi đó tôi vẫn tin ông ấy là người của Cách mạng rồi”. Ông Ba sau này tiếp cận hồ sơ mới biết ông Phạm Ngọc Thảo là cán bộ địch vận trực thuộc Xứ ủy Nam Kỳ, được ông Mười Hương tuyển chọn và nằm dưới sự chỉ đạo trực tiếp của ông Lê Đức Thọ, từng được gặp Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ Lê Duẩn. Sau này, hồ sơ của ông Thảo được chuyển sang Tình báo Quân đội, nhưng hoàn toàn độc lập và cách bức. Rất không may cuộc đảo chính của ông Thảo bất thành, nếu không nó sẽ tạo điều kiện thuận lợi lớn cho Cách mạng miền Nam thời gian đó. Trích: Người Thầy - Nguyễn Chí Vịnh #nguoithay #nguyenchivinh

About