Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@may__ar313: #CapCut
مـياࢪ الصـدࢪ³¹³🕊
Open In TikTok:
Region: IQ
Monday 03 August 2026 15:08:59 GMT
623
200
16
1
Music
Download
No Watermark .mp4 (
0.62MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
0.62MB
)
Watermark .mp4 (
1.11MB
)
Music .mp3
Comments
رحيم الهاشمي :
فعلا
2026-08-03 15:36:35
0
سـعـد البـــصراوي :
اي والله
2026-08-03 17:00:28
0
منذر جعفر الموسوي :
حفظ الله السيد القائد من كل كيد و من كل شر
2026-08-03 18:53:57
0
خالد الصبيحاوي :
فعلاً والله
2026-08-03 16:43:26
0
ياروحي M :
🥺🥺🥺
2026-08-03 19:49:23
0
آلَـــــــرحۣۗـۙــآلَ (。◕‿◕。) :
🥰🥰🥰
2026-08-03 17:00:50
0
بهاء كاظم :
❤️❤️❤️
2026-08-03 16:52:36
0
محمد :
🥰🥰🥰
2026-08-03 16:16:26
0
✨حيدرالصدر ✨ :
💔💔💔
2026-08-03 16:04:54
0
ابو علي العيساوي243 :
🥰🥰🥰
2026-08-03 16:00:34
0
رحيم الهاشمي :
❤️❤️❤️
2026-08-03 15:36:40
0
كامل المسعودي :
❤️❤️❤️
2026-08-03 15:31:13
0
حمودي البصري :
❤️❤️❤️
2026-08-03 15:22:06
0
abo baneen :
👑👑👑
2026-08-03 15:12:02
0
عباس :
🥰🥰🥰
2026-08-03 19:54:25
0
To see more videos from user @may__ar313, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
#fyp #pourtoi #paratiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii #fyppppppppppppppppppppppp #tiktok
sampai kapan mau gini hiks [ #terikatjanji #ashaassuncao #senadavina #aryasaloka #fypシ ]
Chaves- Part.1 #nostalgia #chaves
|| Headbop animation || credit if use || #omnimark #invincibleedit #invincible #fyp #invincibleanimation
Có người từng hỏi tôi: “Sau tất cả… anh còn tin mọi chuyện đều là ý Chúa không?” ❤️✝️ Tôi đã im lặng rất lâu. Nếu câu hỏi ấy được hỏi vào năm tôi mười tám tuổi, khi mẹ tôi qua đời… có lẽ tôi sẽ trả lời là không. Nếu được hỏi vào ngày tôi phá sản… có lẽ tôi cũng sẽ trả lời là không. Nhưng hôm nay, sau rất nhiều năm nhìn lại, tôi không dám nói mình hiểu hết ý Chúa. Tôi chỉ biết rằng có những điều, khi đang ở giữa cơn bão, mình chỉ thấy nước mắt. Chỉ nhiều năm sau mới nhận ra Thiên Chúa đã âm thầm ở đó. Năm tôi mười tám tuổi, mẹ mắc bạo bệnh. Gia đình không có tiền, phải vay mượn khắp nơi để chữa trị. Chiều hôm trước khi mẹ mất, tôi lên bệnh viện thăm. Mẹ vẫn cười rồi nói: “Mai lên mẹ mua bánh cho ăn nha.” Không ai ngờ đó là lời cuối cùng. Đêm hôm ấy tôi về nhà ngủ. Tôi nhớ rất rõ mình đã đóng kín cửa, không mở quạt. Thế nhưng trong lúc ngủ, lòng tôi bỗng bồn chồn lạ thường. Rồi bất ngờ có một cơn gió ùa đến. Tôi vừa choàng tỉnh thì điện thoại reo và đó là giọng ba nghẹn ngào nói: “Mẹ chết rồi con…” Khi lên bệnh viện, mọi người nói đã vuốt mắt mẹ rất lâu nhưng mẹ vẫn không nhắm. Có người bảo: “Con thử xem.” Tôi bước lại, vuốt nhẹ đôi mắt mẹ. Mẹ khép mắt. Và một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Có người nói: “Có lẽ mẹ chờ con đến để gặp lần cuối.” Tôi không biết điều ấy có thật không. Nhưng hình ảnh ấy theo tôi suốt cuộc đời. ⸻ Mười hai năm sau, cuộc đời lại đưa tôi trở về đúng cảm giác năm ấy. Hôm đó tôi đưa vợ và hai con đi ăn. Đứa con út mới năm tháng tuổi bỗng khóc liên tục. Rồi cảm giác bồn chồn năm xưa lại quay trở về. Vừa về đến nhà thì điện thoại reo. “Ba con bị đột quỵ rồi.” Tôi lập tức chạy từ Bà Rịa lên Sài Gòn. Lúc ấy tôi vừa phá sản. Ngày xưa tôi còn có ba để cùng gánh nỗi đau mất mẹ. Còn lần này… người phải gánh cả gia đình lại chính là tôi. Điều còn đọng lại trong tôi không phải là tiếng còi xe cứu thương, mà là căn phòng hồi sức hôm ấy. Ba chiếc giường. Ba con người. Ba số phận. Ba tôi là người Công giáo. Một chú bên cạnh cũng là người Công giáo, còn chú còn lại là người Tin Lành. Đến thứ Năm, mục sư cùng anh chị em trong hội thánh đến cầu nguyện cho chú Tin Lành. Thấy ba tôi cũng nguy kịch, họ quay sang hỏi thăm rồi cùng hiệp lòng cầu nguyện cho ba. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng, trước đau khổ và cái chết, điều còn lại không phải là khác biệt tôn giáo, mà là những trái tim cùng hướng về Thiên Chúa. Hôm đó tôi mời linh mục vào ban Bí tích Xức dầu Bệnh nhân. Ban đầu ba quay mặt đi. Nhưng khi linh mục nhắc đến Đức Mẹ, ba từ từ quay đầu lại. Chỉ một cử chỉ rất nhẹ… Mà đến hôm nay tôi vẫn nhớ. Lúc ấy tôi chợt nghĩ đến người trộm lành. Ông không có một cuộc đời hoàn hảo. Nhưng chỉ một lần quay về, Chúa đã mở rộng lòng thương xót. Đúng trưa hôm sau, tim ba ngừng đập. Tôi rất đau. Nhưng giữa nỗi đau ấy vẫn có một sự bình an, vì tôi biết mình đã kịp làm điều quan trọng nhất của một người con: giúp ba đón nhận các bí tích trước khi Chúa gọi ba về. Vài tháng sau, sau chuyến hành hương Đức Mẹ Tà Pao, tôi mơ thấy ba. Tôi nói: “Ba chết rồi mà.” Ba chỉ mỉm cười: “Ba sống lại rồi con.” Tôi không dám khẳng định giấc mơ ấy nói lên điều gì. Nhưng nó đủ để xoa dịu trái tim của một đứa con. ⸻ Đến hôm nay, tôi vẫn còn nhiều điều chưa hiểu. Tôi vẫn từng trách Chúa. Vẫn từng hỏi: “Tại sao lại là con?” Nhưng nếu hỏi tôi sau tất cả… Tôi còn tin không? Có. Không phải vì cuộc đời tôi đã hết đau khổ. Không phải vì tôi đã thành công trở lại. Mà vì càng nhìn lại, tôi càng nhận ra… Những lúc tôi tưởng mình cô độc nhất, lại chính là những lúc Thiên Chúa ở gần tôi nhất. Có những biến cố Chúa không cất đi. Có những lời cầu xin Ngài chưa trả lời ngay. Nhưng Ngài chưa bao giờ bỏ mặc tôi. Ngày xưa tôi chỉ nhìn thấy mất mát. Hôm nay tôi nhìn thấy lòng thương xót. Ngày xưa tôi chỉ thấy nước mắt. Hôm nay tôi thấy biết bao lần Chúa âm thầm gìn giữ mình. Có lẽ… điều kỳ diệu nhất không phải là Chúa cất cây thập giá khỏi vai tôi. Mà là suốt cả hành trình ấy… Ngài vẫn luôn ở đó, âm thầm bước cùng tôi. ❤️🙏✝️ BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N Put God First
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy