@cisse.azala:

Cissé azala
Cissé azala
Open In TikTok:
Region: CI
Monday 03 August 2026 16:58:03 GMT
311
54
4
2

Music

Download

Comments

samajestecesar0
samajestecesar0 :
🥰🥰🥰
2026-08-03 17:42:10
1
binguiss1
Général Tchol le Binguiss :
🥰🥰🥰
2026-08-03 17:02:44
1
le.king.mairo
Mairo👑Pcs 🇵🇹 :
🥰🥰🥰
2026-08-03 17:01:26
1
thiana324
Thiana Môgôba :
🥰🥰🥰
2026-08-03 18:53:15
0
To see more videos from user @cisse.azala, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một lời cầu nguyện mà đến hôm nay vẫn chưa được như ý. Tôi cũng vậy. Có những đêm tôi đã cầu xin Chúa mở cho mình một cánh cửa… nhưng cánh cửa ấy vẫn đóng. Có những lúc tôi chỉ biết ngước nhìn lên Thánh Giá và tự hỏi: “Chúa ơi… Ngài có thật sự nghe con không?” Rồi thời gian trôi qua… Tôi mới hiểu. Có những lời cầu nguyện Chúa không trả lời theo điều mình muốn. Không phải vì Ngài không yêu, mà vì Ngài nhìn thấy điều mà mình chưa thể nhìn thấy. Tôi nhớ đến Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu. “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Nhưng xin đừng theo ý con, mà theo ý Cha.” (Mt 26,39) Chúa Cha đã không cất cây thập giá khỏi Chúa Giêsu. Không phải vì không yêu Con Một, mà vì chính qua cây thập giá ấy, ơn cứu độ đã đến với cả nhân loại. Điều Chúa Cha chuẩn bị còn lớn hơn điều Chúa Giêsu xin trong đau khổ. Đôi khi điều ta gọi là “Chúa không nhận lời”… lại chính là khởi đầu của một điều tốt đẹp hơn. Tôi cũng đã từng trải qua điều đó. Có một thời gian, ba tôi nằm trong phòng hồi sức. Ngày nào tôi cũng cầu nguyện. Điều tôi xin rất đơn giản: “Xin Chúa cho ba con được khỏe lại.” Tôi tin. Tôi hy vọng. Tôi chờ đợi. Nhưng điều Chúa ban… lại khác điều tôi mong. Ba tôi không khỏe lại như tôi đã cầu xin. Thay vào đó, Chúa cho tôi đủ thời gian để ở bên ba, để cùng ba cầu nguyện, để ba bình an đón nhận các bí tích trước khi trở về với Ngài. Tôi tin đó là một hồng ân lớn lao. Điều ấy càng trở nên ý nghĩa với gia đình tôi, bởi trước đó ba tôi đã xa rời đời sống đức tin trong một thời gian rất dài. Ngày ba ra đi… Tôi đau lắm. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn nhói. Nhưng tôi không còn hỏi: “Tại sao Chúa không nhận lời con?” Bởi tôi nhận ra… Có thể Chúa đã nhận lời. Chỉ là không theo điều tôi muốn. Mà theo điều ba tôi cần nhất. Nếu được quay lại… Có lẽ tôi vẫn sẽ xin Chúa cho ba được khỏe. Vì tôi là một người con. Nhưng hôm nay… Tôi cũng đủ bình an để tin rằng điều Chúa chọn còn lớn hơn điều tôi đã xin. Tôi chợt nhớ đến một hình ảnh rất đời thường. Một đứa trẻ khi được cha mẹ ngăn lại, không phải lúc nào cũng hiểu được lý do. Khi một đứa trẻ muốn chạy ra đường để lấy một thứ mà nó rất muốn, nó chỉ nhìn thấy điều trước mắt. Nhưng người cha nhìn thấy chiếc xe đang lao tới. Đứa trẻ có thể nghĩ rằng cha đang ngăn cản điều mình mong muốn. Nhưng thật ra, cha đang bảo vệ điều quý giá nhất: chính đứa con của mình. Thiên Chúa cũng vậy. Có những cánh cửa Ngài đóng… để dẫn ta đến một cánh cửa tốt hơn. Có những con đường Ngài không cho đi… để giữ ta khỏi một vực sâu mà ta chưa hề biết. Đức tin không phải là tin rằng Chúa sẽ luôn cho tôi điều tôi xin. Đức tin là tin rằng… Dù Chúa cho hay không cho, Ngài vẫn luôn muốn điều tốt nhất cho tôi. Có lẽ hôm nay bạn vẫn đang cầu nguyện cho một người thân được khỏe lại, cho một công việc, cho một gia đình, cho một cuộc hôn nhân… hay chỉ đơn giản là xin Chúa cất đi một nỗi đau trong lòng. Nếu điều ấy vẫn chưa xảy ra… Xin đừng vội nghĩ Chúa đang im lặng. Đôi khi sự im lặng của Thiên Chúa không phải là khoảng cách. Mà là sự kiên nhẫn của một người Cha đang chuẩn bị điều tốt hơn điều ta có thể tưởng tượng. Một ngày nào đó… Khi nhìn lại… Có thể bạn cũng sẽ mỉm cười và nói: “Cảm ơn Chúa… vì Ngài đã không nhận lời con theo ý con, mà nhận lời theo điều tốt nhất dành cho con.” Vì đôi khi… Điều đẹp nhất không phải là Chúa làm theo ý mình. Mà là mình đủ tin để bước theo ý Chúa. Đức tin không giúp ta hiểu mọi điều ngay lập tức. Đức tin giúp ta đủ bình an để chờ ngày mình sẽ hiểu. HÌNH ẢNH ĐƯỢC TÔI TÌNH CỜ THẤY TRÊN MẠNG ,NÊN LẤY VỀ LÀM TƯ LIỆU. CÒN BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N                Put God First
Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một lời cầu nguyện mà đến hôm nay vẫn chưa được như ý. Tôi cũng vậy. Có những đêm tôi đã cầu xin Chúa mở cho mình một cánh cửa… nhưng cánh cửa ấy vẫn đóng. Có những lúc tôi chỉ biết ngước nhìn lên Thánh Giá và tự hỏi: “Chúa ơi… Ngài có thật sự nghe con không?” Rồi thời gian trôi qua… Tôi mới hiểu. Có những lời cầu nguyện Chúa không trả lời theo điều mình muốn. Không phải vì Ngài không yêu, mà vì Ngài nhìn thấy điều mà mình chưa thể nhìn thấy. Tôi nhớ đến Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu. “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Nhưng xin đừng theo ý con, mà theo ý Cha.” (Mt 26,39) Chúa Cha đã không cất cây thập giá khỏi Chúa Giêsu. Không phải vì không yêu Con Một, mà vì chính qua cây thập giá ấy, ơn cứu độ đã đến với cả nhân loại. Điều Chúa Cha chuẩn bị còn lớn hơn điều Chúa Giêsu xin trong đau khổ. Đôi khi điều ta gọi là “Chúa không nhận lời”… lại chính là khởi đầu của một điều tốt đẹp hơn. Tôi cũng đã từng trải qua điều đó. Có một thời gian, ba tôi nằm trong phòng hồi sức. Ngày nào tôi cũng cầu nguyện. Điều tôi xin rất đơn giản: “Xin Chúa cho ba con được khỏe lại.” Tôi tin. Tôi hy vọng. Tôi chờ đợi. Nhưng điều Chúa ban… lại khác điều tôi mong. Ba tôi không khỏe lại như tôi đã cầu xin. Thay vào đó, Chúa cho tôi đủ thời gian để ở bên ba, để cùng ba cầu nguyện, để ba bình an đón nhận các bí tích trước khi trở về với Ngài. Tôi tin đó là một hồng ân lớn lao. Điều ấy càng trở nên ý nghĩa với gia đình tôi, bởi trước đó ba tôi đã xa rời đời sống đức tin trong một thời gian rất dài. Ngày ba ra đi… Tôi đau lắm. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn nhói. Nhưng tôi không còn hỏi: “Tại sao Chúa không nhận lời con?” Bởi tôi nhận ra… Có thể Chúa đã nhận lời. Chỉ là không theo điều tôi muốn. Mà theo điều ba tôi cần nhất. Nếu được quay lại… Có lẽ tôi vẫn sẽ xin Chúa cho ba được khỏe. Vì tôi là một người con. Nhưng hôm nay… Tôi cũng đủ bình an để tin rằng điều Chúa chọn còn lớn hơn điều tôi đã xin. Tôi chợt nhớ đến một hình ảnh rất đời thường. Một đứa trẻ khi được cha mẹ ngăn lại, không phải lúc nào cũng hiểu được lý do. Khi một đứa trẻ muốn chạy ra đường để lấy một thứ mà nó rất muốn, nó chỉ nhìn thấy điều trước mắt. Nhưng người cha nhìn thấy chiếc xe đang lao tới. Đứa trẻ có thể nghĩ rằng cha đang ngăn cản điều mình mong muốn. Nhưng thật ra, cha đang bảo vệ điều quý giá nhất: chính đứa con của mình. Thiên Chúa cũng vậy. Có những cánh cửa Ngài đóng… để dẫn ta đến một cánh cửa tốt hơn. Có những con đường Ngài không cho đi… để giữ ta khỏi một vực sâu mà ta chưa hề biết. Đức tin không phải là tin rằng Chúa sẽ luôn cho tôi điều tôi xin. Đức tin là tin rằng… Dù Chúa cho hay không cho, Ngài vẫn luôn muốn điều tốt nhất cho tôi. Có lẽ hôm nay bạn vẫn đang cầu nguyện cho một người thân được khỏe lại, cho một công việc, cho một gia đình, cho một cuộc hôn nhân… hay chỉ đơn giản là xin Chúa cất đi một nỗi đau trong lòng. Nếu điều ấy vẫn chưa xảy ra… Xin đừng vội nghĩ Chúa đang im lặng. Đôi khi sự im lặng của Thiên Chúa không phải là khoảng cách. Mà là sự kiên nhẫn của một người Cha đang chuẩn bị điều tốt hơn điều ta có thể tưởng tượng. Một ngày nào đó… Khi nhìn lại… Có thể bạn cũng sẽ mỉm cười và nói: “Cảm ơn Chúa… vì Ngài đã không nhận lời con theo ý con, mà nhận lời theo điều tốt nhất dành cho con.” Vì đôi khi… Điều đẹp nhất không phải là Chúa làm theo ý mình. Mà là mình đủ tin để bước theo ý Chúa. Đức tin không giúp ta hiểu mọi điều ngay lập tức. Đức tin giúp ta đủ bình an để chờ ngày mình sẽ hiểu. HÌNH ẢNH ĐƯỢC TÔI TÌNH CỜ THẤY TRÊN MẠNG ,NÊN LẤY VỀ LÀM TƯ LIỆU. CÒN BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N Put God First

About