@zainab.ali6384: #تصميمي #نصائح_دينيه🌷 #للعقول_الراقية_فقط🤚🏻💙 #اللهم_صل_على_محمد_وآل_محمد_🤍🌺 #اللهم_عجل_لوليك_الفرج

زٍيَـنِـبً آلَـحًـوٌࢪآء
زٍيَـنِـبً آلَـحًـوٌࢪآء"٣١٣"
Open In TikTok:
Region: IQ
Monday 03 August 2026 17:12:16 GMT
227
51
2
2

Music

Download

Comments

user9828139920327
يامولاتي يافاطمة الزهراء 🖤✨ :
🌷🌷
2026-08-03 17:37:30
1
i.av00
أّلَبِصٌرأّوِيِّ :
احسنتي النشر ربي يحفظج بحق محمد وآل محمد
2026-08-03 17:44:44
1
To see more videos from user @zainab.ali6384, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ… điều khó nhất không phải là Chúa nói “không”. Mà là khi Chúa đã hứa… nhưng bắt mình phải chờ. Sau khi đến mộ Cha Kiều cầu nguyện, không lâu sau chị tôi bất ngờ gửi tiền về giúp đỡ. Đó như một dấu chỉ để tôi tin rằng Chúa đã nghe lời cầu xin của mình. Tôi nghĩ trong lòng: “Chúa sẽ giúp mình thành công trở lại.” Hai, ba tháng đầu, tôi rất bình an. Nhưng rồi tháng này qua tháng khác, mọi thứ vẫn chưa thay đổi như tôi mong. Từ hy vọng, tôi bắt đầu sốt ruột, rồi dần nảy sinh nghi ngờ. Chính lúc ấy, tôi mới thấm những câu chuyện trong Kinh Thánh. Ngày trước đọc sách Gióp, đọc chuyện dân Israel trong sa mạc hay tổ phụ Ápraham, tôi từng nghĩ: “Chúa đã hứa thì cứ chờ thôi, sao lại than trách?” Đến khi chính mình phải chờ, tôi mới hiểu. Điều làm con người mệt mỏi nhất không phải là đau khổ. Mà là phải chờ trong khi không biết còn phải chờ bao lâu. Có những lúc tôi nói với Chúa: “Lạy Chúa, thà rằng Ngài nói không ban cho con thì có lẽ con còn dễ chấp nhận hơn. Đằng này Ngài cho con hy vọng, rồi con cứ phải chờ mãi…” Tôi lại đến mộ Cha Kiều. Tôi quỳ đó và cầu nguyện: “Lạy Chúa, có thật Ngài sẽ giúp con thành công trở lại không? Nếu đúng là ý Ngài, sao Ngài còn bắt con phải đợi lâu như vậy?” Sau lần cầu nguyện ấy, việc buôn bán khá hơn một chút. Tôi vui lắm. Nhưng rồi khó khăn lại xuất hiện. Mọi thứ cứ như dân Israel đi trong sa mạc, tưởng đã gần tới Đất Hứa rồi lại phải tiếp tục bước. Đúng lúc ấy, tôi lại nghĩ đến tổ phụ Ápraham. Điều làm tôi sợ không phải là Chúa không ban. Điều làm tôi sợ là… liệu lời hứa ấy có thật sự dành cho mình không? Tôi nghĩ Ápraham chắc cũng từng có những đêm như thế. Ông biết Chúa đã hứa. Nhưng từng năm trôi qua, tuổi ông già thêm, tuổi bà Sara cũng già thêm. Nếu nhìn bằng con mắt con người, mọi thứ dường như ngày càng xa lời hứa hơn. Có lẽ ông cũng từng tự hỏi: “Lạy Chúa, con vẫn tin Ngài… nhưng điều Ngài hứa có thật sẽ xảy ra với con không?” Đến lúc ấy tôi mới hiểu: Đức tin không chỉ là tin khi mọi chuyện thuận lợi. Đức tin là vẫn tiếp tục tin… khi hoàn cảnh trước mắt đang chứng minh điều ngược lại với lời Chúa đã hứa. Hôm nay, cuộc sống của tôi cũng chỉ khá hơn trước một chút. Tôi vẫn đang chờ. Có ngày rất bình an, nhưng cũng có ngày lại hỏi Chúa: “Bao giờ?” Rồi tôi nhớ đến Gióp, đến dân Israel và Ápraham. Nếu họ bỏ cuộc giữa hành trình, họ sẽ không bao giờ nhìn thấy điều Chúa đã hứa. Có lẽ điều Chúa đang xây dựng không chỉ là tương lai của tôi, mà trước hết là chính trái tim của tôi. Có lẽ nếu ngày ấy Chúa cho tôi thành công ngay lập tức, tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được những con người ấy. Hôm nay tôi vẫn đang chờ. Nhưng tôi không còn xin Chúa rút ngắn con đường nữa. Tôi chỉ xin: “Lạy Chúa, nếu con còn phải chờ… xin cho con đừng đánh mất đức tin trong những ngày chờ đợi ấy.” Vì có lẽ… phép lạ lớn nhất không phải là ngày lời hứa được thực hiện. Mà là trong suốt những năm tháng chờ đợi ấy, Thiên Chúa vẫn giữ được trái tim của một người con ở lại với Ngài. Đến một ngày nhìn lại, có lẽ chúng ta sẽ không còn hỏi: “Sao Chúa bắt con chờ lâu như vậy?” Mà sẽ mỉm cười và thưa: “Lạy Chúa, cảm ơn Ngài vì Ngài đã không chiều theo ý con quá sớm.” Và có lẽ… đó mới là phép lạ lớn nhất Ngài đã làm nơi tôi. ✝️ HÌNH ẢNH ĐƯỢC TÔI TÌNH CỜ THẤY TRÊN MẠNG ,NÊN LẤY VỀ LÀM TƯ LIỆU. CÒN BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N                Put God First
Có lẽ… điều khó nhất không phải là Chúa nói “không”. Mà là khi Chúa đã hứa… nhưng bắt mình phải chờ. Sau khi đến mộ Cha Kiều cầu nguyện, không lâu sau chị tôi bất ngờ gửi tiền về giúp đỡ. Đó như một dấu chỉ để tôi tin rằng Chúa đã nghe lời cầu xin của mình. Tôi nghĩ trong lòng: “Chúa sẽ giúp mình thành công trở lại.” Hai, ba tháng đầu, tôi rất bình an. Nhưng rồi tháng này qua tháng khác, mọi thứ vẫn chưa thay đổi như tôi mong. Từ hy vọng, tôi bắt đầu sốt ruột, rồi dần nảy sinh nghi ngờ. Chính lúc ấy, tôi mới thấm những câu chuyện trong Kinh Thánh. Ngày trước đọc sách Gióp, đọc chuyện dân Israel trong sa mạc hay tổ phụ Ápraham, tôi từng nghĩ: “Chúa đã hứa thì cứ chờ thôi, sao lại than trách?” Đến khi chính mình phải chờ, tôi mới hiểu. Điều làm con người mệt mỏi nhất không phải là đau khổ. Mà là phải chờ trong khi không biết còn phải chờ bao lâu. Có những lúc tôi nói với Chúa: “Lạy Chúa, thà rằng Ngài nói không ban cho con thì có lẽ con còn dễ chấp nhận hơn. Đằng này Ngài cho con hy vọng, rồi con cứ phải chờ mãi…” Tôi lại đến mộ Cha Kiều. Tôi quỳ đó và cầu nguyện: “Lạy Chúa, có thật Ngài sẽ giúp con thành công trở lại không? Nếu đúng là ý Ngài, sao Ngài còn bắt con phải đợi lâu như vậy?” Sau lần cầu nguyện ấy, việc buôn bán khá hơn một chút. Tôi vui lắm. Nhưng rồi khó khăn lại xuất hiện. Mọi thứ cứ như dân Israel đi trong sa mạc, tưởng đã gần tới Đất Hứa rồi lại phải tiếp tục bước. Đúng lúc ấy, tôi lại nghĩ đến tổ phụ Ápraham. Điều làm tôi sợ không phải là Chúa không ban. Điều làm tôi sợ là… liệu lời hứa ấy có thật sự dành cho mình không? Tôi nghĩ Ápraham chắc cũng từng có những đêm như thế. Ông biết Chúa đã hứa. Nhưng từng năm trôi qua, tuổi ông già thêm, tuổi bà Sara cũng già thêm. Nếu nhìn bằng con mắt con người, mọi thứ dường như ngày càng xa lời hứa hơn. Có lẽ ông cũng từng tự hỏi: “Lạy Chúa, con vẫn tin Ngài… nhưng điều Ngài hứa có thật sẽ xảy ra với con không?” Đến lúc ấy tôi mới hiểu: Đức tin không chỉ là tin khi mọi chuyện thuận lợi. Đức tin là vẫn tiếp tục tin… khi hoàn cảnh trước mắt đang chứng minh điều ngược lại với lời Chúa đã hứa. Hôm nay, cuộc sống của tôi cũng chỉ khá hơn trước một chút. Tôi vẫn đang chờ. Có ngày rất bình an, nhưng cũng có ngày lại hỏi Chúa: “Bao giờ?” Rồi tôi nhớ đến Gióp, đến dân Israel và Ápraham. Nếu họ bỏ cuộc giữa hành trình, họ sẽ không bao giờ nhìn thấy điều Chúa đã hứa. Có lẽ điều Chúa đang xây dựng không chỉ là tương lai của tôi, mà trước hết là chính trái tim của tôi. Có lẽ nếu ngày ấy Chúa cho tôi thành công ngay lập tức, tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được những con người ấy. Hôm nay tôi vẫn đang chờ. Nhưng tôi không còn xin Chúa rút ngắn con đường nữa. Tôi chỉ xin: “Lạy Chúa, nếu con còn phải chờ… xin cho con đừng đánh mất đức tin trong những ngày chờ đợi ấy.” Vì có lẽ… phép lạ lớn nhất không phải là ngày lời hứa được thực hiện. Mà là trong suốt những năm tháng chờ đợi ấy, Thiên Chúa vẫn giữ được trái tim của một người con ở lại với Ngài. Đến một ngày nhìn lại, có lẽ chúng ta sẽ không còn hỏi: “Sao Chúa bắt con chờ lâu như vậy?” Mà sẽ mỉm cười và thưa: “Lạy Chúa, cảm ơn Ngài vì Ngài đã không chiều theo ý con quá sớm.” Và có lẽ… đó mới là phép lạ lớn nhất Ngài đã làm nơi tôi. ✝️ HÌNH ẢNH ĐƯỢC TÔI TÌNH CỜ THẤY TRÊN MẠNG ,NÊN LẤY VỀ LÀM TƯ LIỆU. CÒN BÀI VIẾT ĐƯỢC LẤY CẢM HỨNG TỪ CHÍNH NHỮNG HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN MÀ TÔI ĐÃ TRẢI QUA . JohnP25N Put God First

About