@hangnga011295: Em đã quen với những đêm ôm con vào lòng mà tự nhủ… phải mạnh mẽ thêm một chút nữa. Mạnh mẽ thay cả phần của một người đã bỏ lỡ mẹ con em giữa cuộc đời này. Từ ngày có con… em không còn cho phép mình yếu đuối. Không dám bệnh. Không dám gục ngã. Càng không dám tin vào tình yêu thêm lần nào nữa… Em từng nghĩ… trái tim mình đã chai sạn rồi. Sau quá nhiều tổn thương… sau những lần thức trắng vì tủi thân… sau những ngày vừa bế con, vừa khóc trong im lặng… em tưởng mình sẽ chẳng còn rung động vì ai được nữa. Vậy mà anh xuất hiện… Anh dịu dàng với em. Quan tâm đến con em. Cho em cảm giác… mình cũng xứng đáng được yêu thương như bao người phụ nữ khác. Lâu lắm rồi… em mới dám mơ về một mái nhà. Một bữa cơm có tiếng cười. Một người đàn ông ngồi cạnh con em… và gọi hai mẹ con là “gia đình”. Có những đêm nhìn con ngủ… em đã nghĩ về tương lai có anh ở đó. Nghĩ đến việc con em sẽ không còn phải thiếu thốn tình cảm… không còn hỏi: “Ba của con đâu hả mẹ…” Nhưng rồi em nhận ra… Anh chỉ thương em lúc cô đơn… chứ không đủ thương để đi cùng mẹ con em cả một cuộc đoạn đường dài... Còn em… em có thể chịu thêm tổn thương. Có thể khóc thêm vài lần nữa. Có thể nhớ anh đến đau lòng… Nhưng con em thì không. Con em không thể lớn lên trong một mối quan hệ chông chênh. Không thể nhìn mẹ mình hết hy vọng này đến thất vọng khác… chỉ vì cố giữ một người vốn dĩ chưa từng thật lòng muốn ở lại. Nên em chọn dừng lại... Dừng lại không phải vì hết yêu. Mà vì em đã làm mẹ… em không còn quyền yêu bằng tất cả cảm xúc của mình nữa. Em phải tỉnh táo… để bảo vệ con khỏi những điều không thuộc về hai mẹ con. “Em có thể thiếu một người đàn ông… nhưng con em không thể thiếu một người mẹ đủ mạnh mẽ và tỉnh táo.#tiktokshop88 # lenxuhuong#