@march_mell0w: Can u tell i have nothing to post #oneroomta #manhwa #woojinhyeong #songuyun #mayoiplsjustonce

𝓯𝓻𝓮𝓪𝓴𝔂 bananion cat 💔🍌
𝓯𝓻𝓮𝓪𝓴𝔂 bananion cat 💔🍌
Open In TikTok:
Region: TH
Tuesday 04 August 2026 07:24:53 GMT
15827
219
4
12

Music

Download

Comments

julist_xai
Juju 🧁💗 :
amix gracias, queria ver la diferencia pero no podia hasta q encontré este video JAJAJA
2026-08-09 21:50:43
1
angelzx.y0
﹒ 𑣲 𓏼 𝑀ina͟🐈‍⬛⌣ . :
the old one has homophobics on them pls delete this
2026-08-08 14:48:58
2
To see more videos from user @march_mell0w, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau đêm hôm đó, Orm vẫn như mọi ngày. Cô không nhắc đến chuyện bị thương. Cũng không hỏi Ling về tối hôm trước. Sáng hay chiều, cô cũng đều xuống bếp. Vẫn nấu cơm. Vẫn đặt hai phần ăn lên bàn. Chỉ là cô không còn gọi điện cho Ling nữa. Cô nghĩ... Nếu Ling muốn về, cô ấy sẽ tự về. Gần tám giờ tối. Orm ngồi trước bàn ăn. Thức ăn đã nguội từ lâu. Cô nhìn đồng hồ. 8:12. 8:37. 9:05. Điện thoại vẫn im lặng. Orm cầm lên. Cô mở khung chat với Ling. Ngón tay dừng trên màn hình. Cô muốn hỏi:
Sau đêm hôm đó, Orm vẫn như mọi ngày. Cô không nhắc đến chuyện bị thương. Cũng không hỏi Ling về tối hôm trước. Sáng hay chiều, cô cũng đều xuống bếp. Vẫn nấu cơm. Vẫn đặt hai phần ăn lên bàn. Chỉ là cô không còn gọi điện cho Ling nữa. Cô nghĩ... Nếu Ling muốn về, cô ấy sẽ tự về. Gần tám giờ tối. Orm ngồi trước bàn ăn. Thức ăn đã nguội từ lâu. Cô nhìn đồng hồ. 8:12. 8:37. 9:05. Điện thoại vẫn im lặng. Orm cầm lên. Cô mở khung chat với Ling. Ngón tay dừng trên màn hình. Cô muốn hỏi: "Ling về chưa?" Nhưng rồi nhớ đến lời hôm trước. Đừng gọi cho tôi. Orm tắt màn hình. Cô đứng dậy định cất thức ăn. Đúng lúc đó, cửa mở. Orm quay lại. "Ling?" Ling bước vào. Nhưng cô không đi một mình. Bạn gái cô cũng ở đó. Orm đứng khựng lại. Ánh mắt cô dừng trên hai người. Ling nhìn thấy bàn ăn. Cô cau mày. "Em vẫn nấu?" Orm gật đầu. "Vâng." "Tôi đã nói tôi không ăn ở nhà." "Em biết." "Biết mà vẫn làm?" Orm im lặng. Một lúc sau, cô nói rất nhỏ: "Em chỉ nghĩ... có thể Ling sẽ về." Ling tháo áo khoác. "Tôi đã nói đừng chờ." Orm cúi mắt. "Em xin lỗi." Bạn gái Ling nhìn bàn ăn. "Hay là chúng ta ăn đi? Em cũng hơi đói." Orm lập tức đứng dậy. "Vâng." Cô nhìn Ling. "Em hâm lại đồ ăn." Ling lại nói: "Không cần." Orm khựng lại. "Tôi đưa em ấy đi ăn." Cô gái bên cạnh nhìn Ling. "Không cần đâu, ở nhà cũng được." "Không." Ling đáp rất nhanh. "Đồ ăn này để lâu rồi." Orm đứng yên. Cô nhìn bàn ăn. Những món cô đã nấu từ chiều. Ling thậm chí không muốn ăn. Nhưng khi người kia nói đói... Ling lập tức muốn đưa cô ấy ra ngoài. Orm cố cười. "Vậy hai người đi đi." Ling nhìn cô. "Em cũng không cần chờ." "Vâng." "Và lần sau đừng nấu nữa." Orm im lặng vài giây. "Vâng." Ling quay người. Cô gái bên cạnh đi theo. Trước khi ra cửa, bạn gái Ling quay lại. "Orm, xin lỗi em." Orm lắc đầu. "Không sao." Cánh cửa đóng lại. Orm đứng một mình trong phòng khách. Căn nhà trở nên im lặng. Orm quay lại bàn ăn. Hai phần thức ăn vẫn còn đó. Cô kéo ghế ngồi xuống. Món canh đã nguội. Cô cầm muỗng lên. Ăn một miếng. Không có vị gì. Orm đặt muỗng xuống. Cô nhìn chiếc ghế đối diện. Trống không. Cô nhớ những ngày trước. Mỗi lần Ling về muộn, cô đều ngồi ở đây. Ling không ăn, cô vẫn chờ. Ling cáu, cô vẫn xin lỗi. Ling không muốn nói chuyện, cô vẫn cố tìm một câu để hỏi. Cô luôn nghĩ... Chỉ cần mình cố thêm một chút. Có lẽ một ngày nào đó Ling sẽ nhìn thấy tình cảm của cô. Nhưng tối nay, cô mới hiểu. Không phải Ling không nhìn thấy. Ling nhìn thấy. Chỉ là cô ấy không cần. Orm đứng dậy. Cô bắt đầu dọn bàn. Từng món một. Không vội. Cô đổ thức ăn vào hộp. Đậy nắp. Cất vào tủ lạnh. Chiếc đĩa cuối cùng được đặt vào bồn rửa. Orm đứng trước bồn rửa rất lâu. Nước chảy qua tay. Cô cúi đầu. Mắt đỏ lên. Nhưng cô không khóc. "Được rồi." Cô tự nói. "Không chờ nữa." Giọng rất nhỏ. "Không nấu nữa." Cô lau tay. "Không hỏi nữa." Orm quay lại nhìn căn phòng. Căn nhà vẫn rộng như vậy. Chỉ là từ hôm nay... Cô sẽ không cố lấp đầy nó bằng sự hiện diện của mình nữa. Gần nửa đêm. Cửa mở. Ling trở về một mình. Orm đang ngồi trên sofa đọc sách. Cô ngẩng lên. "Ling về rồi." "Ừ." Ánh mắt lướt qua phòng khách. Không có thức ăn. Không có nước. Không có người đứng lên hỏi cô có muốn ăn không. Ling không nói gì. Orm khép sách. Rồi đứng dậy. "Em lên phòng trước." Cô đi được vài bước thì Ling lên tiếng. "Orm." Orm quay lại. "Vâng?" "Em giận tôi?" Orm ngẩn ra. Rồi nhẹ nhàng lắc đầu. "Không." "Vậy tại sao..." Ling dừng lại. Cô cũng không biết mình muốn hỏi gì. Orm nhìn cô. "Em chỉ đang làm đúng những gì Ling muốn." Câu nói ấy khiến Ling im lặng. Orm mỉm cười. "Chúc Ling ngủ ngon." Cô quay người đi lên. Không đợi Ling trả lời. Trong phòng. Orm đóng cửa. Cô tựa lưng vào cánh cửa. Đôi mắt lập tức đỏ lên. Cô đưa tay che miệng. Không muốn khóc thành tiếng. Bởi chính cô cũng biết... Mình vẫn yêu Ling. Rất nhiều. Nhưng từ hôm nay, cô sẽ không để tình yêu đó trở thành gánh nặng của cô ấy nữa. Nếu Ling không muốn cô chờ... Cô sẽ không chờ. Nếu Ling không muốn cô hỏi... Cô sẽ không hỏi. Nếu Ling không muốn cô yêu.. Cô sẽ cố học cách yêu một mình. Chỉ là Orm không biết rằng... Có những thói quen một khi đã biến mất, người ta mới nhận ra mình từng quen với nó đến thế nào. ... #pov #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat

About