Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@hola.maria.garcia: ¡Aprovecha el 50% de descuento! Lleva hasta 2 o 3 veces más en tu equipaje de mano🧳P163 #travelessentials #packing #falldealsforyou #fypシ゚viral #tiktokshop
María García
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 04 August 2026 07:33:59 GMT
1373
0
0
1
Music
Download
No Watermark .mp4 (
6.68MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
3.03MB
)
Watermark .mp4 (
6.03MB
)
Music .mp3
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @hola.maria.garcia, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Vườn Sen đang nở rộ cực đẹp tại Xã Tân Thạnh bạn đả ghé chưa nè. #xuhuongtiktok #nhuttruongtv #viral #thanhbinh
Unwavering Devotion
Mái Hiên Nhà Họ An (P2) Kiến Huy cứ nhìn mãi. Đến mức quản gia đứng bên cạnh phải hỏi: "Cậu chủ đang nhìn gì vậy?" "Không có gì." Kiến Huy lập tức quay mặt đi. Nhưng chỉ vài giây sau, ánh mắt lại lén nhìn về phía sân. Buổi chiều cũng vậy. Thay vì vào thư phòng đọc sách như trước, Kiến Huy thường kéo một chiếc ghế ra dưới mái hiên. Cậu ngồi tựa lưng, tay cầm quyển sách. Nhưng cả buổi chẳng đọc được bao nhiêu chữ. Bởi trước mặt cậu là Sơn Hoàng. Sơn Hoàng lúc thì quét sân. Lúc thì lau cửa sổ. Lúc lại cùng những người hầu khác chăm sóc khu vườn. Kiến Huy cứ thế ngồi nhìn. Một ngày. Hai ngày. Rồi thành thói quen. Đến mức những người trong phủ bắt đầu âm thầm nhận ra. "Cậu chủ lại ngồi kia rồi." "Ừ." "Hôm nay cậu chủ đọc sách chưa?" "Chắc chưa." "Vậy cậu ấy nhìn gì?" Hai người hầu lén nhìn sang. Sơn Hoàng đang cúi xuống nhặt những cánh hoa rơi. Người hầu kia lập tức hiểu ra. "À..." "Suỵt." "Ta chưa nói gì mà." Có lần Sơn Hoàng vô tình quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau. Kiến Huy lập tức cúi xuống nhìn quyển sách. Sơn Hoàng ngẩn người. Một lúc sau, cậu bước đến. "Cậu chủ." "Chuyện gì?" "Người đang đọc sách sao?" "Đương nhiên." Sơn Hoàng nhìn quyển sách đang bị Kiến Huy cầm ngược. Cậu im lặng. Kiến Huy cũng im lặng. Gió thổi qua. Một chiếc lá rơi xuống trang sách. Sơn Hoàng cố nhịn cười. "Cậu chủ..." "Ừ?" "Người đang cầm ngược sách." Kiến Huy cúi xuống. Quả nhiên... Cậu im bặt. Sơn Hoàng khẽ cúi đầu, nhưng khóe môi đã cong lên. "Xin lỗi cậu chủ." "Ngươi cười ta?" "Không dám." "Rõ ràng ngươi đang cười." "Không có." Kiến Huy nhìn nụ cười ấy. Lần đầu tiên, cậu không tức giận. Trái lại, tim như chậm mất một nhịp. Cậu quay mặt đi, cố che giấu vẻ bối rối. "Đi làm việc của ngươi đi." "Vâng." Sơn Hoàng rời đi. Kiến Huy nhìn theo. Một lúc lâu sau mới khẽ lẩm bẩm: "Đúng là..." "...làm người ta chẳng thể nào tập trung." Từ đó, Kiến Huy càng ngày càng mê mẩn sự hiện diện của Sơn Hoàng. Sáng sớm, điều đầu tiên cậu làm là mở cửa sổ nhìn xuống sân. Buổi chiều, cậu nhất định phải tìm một lý do để ngồi ở chiếc ghế quen thuộc dưới mái hiên. Đến tối, nếu nghe thấy tiếng bước chân của Sơn Hoàng ngoài hành lang, Kiến Huy sẽ vô thức nhìn ra cửa. Có hôm Sơn Hoàng bận việc ở nhà kho cả ngày. Kiến Huy ngồi trong thư phòng, đọc mãi một trang sách. Đọc đến lần thứ năm vẫn không hiểu gì. Cuối cùng cậu đóng sách lại. "Quản gia." "Dạ, cậu chủ?" "Hôm nay Sơn Hoàng làm việc ở đâu?" Quản gia hơi ngẩn ra. "Ở kho phía sau, thưa cậu." "Bao giờ trở về?" "Chắc khoảng một canh giờ nữa." Kiến Huy im lặng. Một lát sau: "Ừ." Quản gia rời đi. Kiến Huy ngồi một mình. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong lòng bỗng thấy trống trải một cách khó hiểu. Đến lúc ấy, Kiến Huy mới thực sự hiểu. Người khiến cậu thay đổi không phải một món đồ quý giá, không phải một cuốn sách hay, cũng chẳng phải một điều gì xa xôi. Chỉ là một người ngày ngày âm thầm xuất hiện trong sân nhà họ An. Một người luôn cúi đầu khi gặp cậu. Một người dù bị làm khó cũng chưa từng oán trách. Một người khiến buổi sáng của cậu trở nên đáng mong đợi. Khiến buổi chiều của cậu có điều để chờ. Và khiến một cậu chủ vốn kiêu ngạo lần đầu tiên biết thế nào là mong được nhìn thấy một người. Một chiều cuối thu. Sơn Hoàng đang quét những chiếc lá vàng dưới gốc cây. Kiến Huy vẫn ngồi trên chiếc ghế cũ. Nhưng hôm nay, cậu không cầm sách. Sơn Hoàng ngẩng đầu. "Cậu chủ hôm nay không đọc sách sao?" "Không." "Vậy người đang làm gì?" Kiến Huy nhìn cậu. "Nhìn ngươi." Sơn Hoàng khựng lại. Không khí bỗng yên tĩnh. Kiến Huy cũng bất ngờ vì chính lời mình vừa nói. Nhưng lần này, cậu không quay mặt đi. Sơn Hoàng cúi đầu, hai tai hơi đỏ. "Cậu chủ..." "Ừ?" "Người đừng nhìn nữa." "Tại sao?" "Vì..." Sơn Hoàng ngập ngừng. "...tôi sẽ quên mất mình đang làm việc." Kiến Huy bật cười. Một nụ cười rất nhẹ. Khác hẳn vẻ kiêu ngạo thường ngày. "Vậy thì nghỉ một lát." Sơn Hoàng nhìn cậu. "Nhưng công việc..." "Ngày mai làm tiếp." "Không được." "Ta nói được." Sơn Hoàng bất lực cúi đầu. "Vâng." Kiến Huy dịch sang một bên, để trống chiếc ghế cạnh mình. Sơn Hoàng nhìn chiếc ghế. Rồi nhìn Kiến Huy. Kiến Huy chỉ bình thản nói: "Ngồi đi." Sơn Hoàng do dự một lúc rồi mới ngồi xuống. #성현 #건호
সময় বহমান ⏳💸#ক্যাপশন #caption #sadcaption #newtrend #foryourpage
#onthisday
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy