@m.chum.u: làm gì tui đó ông già??? #xuhuong #creatorsearchinsights #embedangyeu

Em Bé
Em Bé
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 04 August 2026 08:40:20 GMT
11131
348
27
124

Music

Download

Comments

baedangiu17
Quần áo đẹp :
coi mắt em nhìn kìaaa😁😁😁
2026-08-04 09:35:41
3
kem.nhung.handmade
My làm hoa kẽm nhung :
“Làm gì tui biết hết á nha ông già”
2026-08-24 03:10:31
2
lohoai1991
Mẹ e Ken :
Ôi, ghét thế còn nhìn nửa chứ. 🤣🤣🤣🤣
2026-08-15 06:31:55
1
xu2602.1
Mẹ bỉm xây kênh❤️❤️❤️ :
Hời ơi cái mặt ghét kìa
2026-08-04 11:39:44
1
nbk.riocuame
Mẹ và Cậu cả Rio🍼 :
Ý là sao đó trời😆
2026-08-04 14:43:45
1
mon_iu_dayyy
Mon iu đâyyy :
Coi chừng nhaaa
2026-08-04 10:14:57
1
phonghip10
Chuyên gia dụng🥰 :
😂😂😂Ko biết ông xon đang có ý j
2026-08-04 23:45:21
1
dalvavidal242
Dalva Vidal molitor :
lindo
2026-08-26 23:25:46
0
dungmy_mevabe
Dungmy ( Mẹ Sữa )🍼 :
iu
2026-08-09 04:03:13
1
em.bt83
Kênh mẹ Búp :
@Chương Gây
2026-08-04 12:13:11
1
lavi.147
La Vi :
😂
2026-08-04 10:04:09
1
baongoc12_02_2026
Mẹ Em Bơ 🥑 :
😂😂
2026-08-04 09:57:52
1
mai.yeu.anh
Mãi yêu :
🤣🤣🤣
2026-08-04 10:07:50
1
anh38_
𐙚 :
@Mẹ bé ken 🐴 😂
2026-08-27 15:00:07
1
mabatiki2002
Lúm Má hơi mờ :
😂😂😂
2026-08-04 16:11:21
1
To see more videos from user @m.chum.u, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Cuộc đời vốn dĩ không phải là một người thầy tận tâm cầm tay chỉ việc mà là một thao trường đầy khắc nghiệt. Nó không cho chúng ta xem trước kịch bản, cũng chẳng cho ta thời gian để chuẩn bị tâm lý.  Đời cứ thế ném ta vào giữa những cơn dông bão, vào những rắc rối bủa vây, rồi lạnh lùng đứng bên lề quan sát ta vùng vẫy trong cô độc.  Chính trong khoảnh khắc cận kề với sự gục ngã, khi đôi chân không còn chạm đất và hơi thở trở nên gấp gáp, bản năng sinh tồn mới thực sự thức tỉnh.  Chúng ta nhận ra rằng, những bài học đạo đức hay những lời khuyên hoa mỹ trên trang sách chẳng thể giúp ta nổi trên mặt nước. Chỉ có sự đau đớn của những lần “sặc nước”, sự mệt mỏi của đôi cánh tay rã rời mới dạy ta cách điều phối nhịp thở và làm chủ dòng xô của số phận.  Đúng như người ta vẫn nói: “Dòng luôn đưa ta vào thế khó, có khó, có khổ… mới có khôn.” Thế nhưng, việc “tự bơi” không có nghĩa là ta cứ vùng vẫy vô định cho đến khi kiệt sức giữa biển khơi mù mịt.  Bản năng thức tỉnh không chỉ để ta sống sót, mà để ta nhận ra một chân lý tỉnh táo hơn: Mọi cái hố cheo leo nhất đều có những kẽ hở để leo lên, chỉ là trong cơn hoảng loạn, đôi mắt ta đã vô tình từ chối nhìn thấy chúng.  Khi không có bất kỳ sự giúp đỡ nào và tương lai dường như chỉ là một màn sương dày đặc, đó không phải là dấu chấm hết mà là lúc ta buộc phải thay đổi tầm nhìn. Thay vì cố nhìn về phía chân trời xa xôi đang bị che khuất, hãy học cách tập trung vào một mét trước mặt.  Một hướng đi đúng đắn thường không xuất hiện như một con đường cao tốc rực rỡ ngay lập tức. Nó bắt đầu từ một mẩu đá nhỏ để bám tay, một lối mòn mờ nhạt mà ta chỉ thấy được khi đã bình tâm lại.  Rắc rối vốn luôn có kẽ hở và mọi nút thắt đều có logic của riêng nó. Sự im lặng của cuộc đời lúc này không phải là sự bỏ mặc mà là khoảng lặng cần thiết để ta lắng nghe sức mạnh nội tại.  Khi đứng trước những nút thắt chằng chịt, điều đáng sợ nhất không phải là rắc rối, mà là sự hoảng loạn của chính mình. Càng vùng vẫy trong lo sợ, ta càng siết chặt thêm những sợi dây đang trói buộc, càng vội vã muốn thoát ra, ta càng dễ sa chân vào những hố sâu khác.  Vì vậy, việc quan trọng nhất lúc này không phải là tìm kiếm một phép màu xa xôi, mà là phải giữ cho bằng được một cái đầu lạnh. Hãy hít một hơi thật sâu để nhận ra rằng: cái gì cũng có cách giải quyết, chỉ là tâm trí mình đang rối bời.  Dù đó chỉ là một công việc nhỏ nhất, một nhiệm vụ dang dở hay một thói quen kỷ luật mỗi ngày, hãy dồn toàn bộ sự chú tâm vào nó. Khi cậu tập trung giải quyết từng việc một, sự hỗn loạn sẽ bắt đầu có trật tự và cảm giác bất lực sẽ dần bị thay thế bởi sự tự tin của người đang nắm quyền kiểm soát. Đừng cố giải cả một bài toán lớn khi chưa đi qua từng bước nhỏ. Hãy tin rằng mỗi việc cậu hoàn thành tử tế lúc này chính là một viên gạch xây nên lối thoát cho ngày mai. Cứ bình tĩnh mà bước, cứ kiên trì mà gỡ. Khi tâm đủ tĩnh, con đường vốn dĩ mù mịt sẽ tự khắc hiện rõ từng lối đi…” #deepthought #tiemmeosuytu #gocnhincuocsong #chualanh #hanhphuc
“Cuộc đời vốn dĩ không phải là một người thầy tận tâm cầm tay chỉ việc mà là một thao trường đầy khắc nghiệt. Nó không cho chúng ta xem trước kịch bản, cũng chẳng cho ta thời gian để chuẩn bị tâm lý. Đời cứ thế ném ta vào giữa những cơn dông bão, vào những rắc rối bủa vây, rồi lạnh lùng đứng bên lề quan sát ta vùng vẫy trong cô độc. Chính trong khoảnh khắc cận kề với sự gục ngã, khi đôi chân không còn chạm đất và hơi thở trở nên gấp gáp, bản năng sinh tồn mới thực sự thức tỉnh. Chúng ta nhận ra rằng, những bài học đạo đức hay những lời khuyên hoa mỹ trên trang sách chẳng thể giúp ta nổi trên mặt nước. Chỉ có sự đau đớn của những lần “sặc nước”, sự mệt mỏi của đôi cánh tay rã rời mới dạy ta cách điều phối nhịp thở và làm chủ dòng xô của số phận. Đúng như người ta vẫn nói: “Dòng luôn đưa ta vào thế khó, có khó, có khổ… mới có khôn.” Thế nhưng, việc “tự bơi” không có nghĩa là ta cứ vùng vẫy vô định cho đến khi kiệt sức giữa biển khơi mù mịt. Bản năng thức tỉnh không chỉ để ta sống sót, mà để ta nhận ra một chân lý tỉnh táo hơn: Mọi cái hố cheo leo nhất đều có những kẽ hở để leo lên, chỉ là trong cơn hoảng loạn, đôi mắt ta đã vô tình từ chối nhìn thấy chúng. Khi không có bất kỳ sự giúp đỡ nào và tương lai dường như chỉ là một màn sương dày đặc, đó không phải là dấu chấm hết mà là lúc ta buộc phải thay đổi tầm nhìn. Thay vì cố nhìn về phía chân trời xa xôi đang bị che khuất, hãy học cách tập trung vào một mét trước mặt. Một hướng đi đúng đắn thường không xuất hiện như một con đường cao tốc rực rỡ ngay lập tức. Nó bắt đầu từ một mẩu đá nhỏ để bám tay, một lối mòn mờ nhạt mà ta chỉ thấy được khi đã bình tâm lại. Rắc rối vốn luôn có kẽ hở và mọi nút thắt đều có logic của riêng nó. Sự im lặng của cuộc đời lúc này không phải là sự bỏ mặc mà là khoảng lặng cần thiết để ta lắng nghe sức mạnh nội tại. Khi đứng trước những nút thắt chằng chịt, điều đáng sợ nhất không phải là rắc rối, mà là sự hoảng loạn của chính mình. Càng vùng vẫy trong lo sợ, ta càng siết chặt thêm những sợi dây đang trói buộc, càng vội vã muốn thoát ra, ta càng dễ sa chân vào những hố sâu khác. Vì vậy, việc quan trọng nhất lúc này không phải là tìm kiếm một phép màu xa xôi, mà là phải giữ cho bằng được một cái đầu lạnh. Hãy hít một hơi thật sâu để nhận ra rằng: cái gì cũng có cách giải quyết, chỉ là tâm trí mình đang rối bời. Dù đó chỉ là một công việc nhỏ nhất, một nhiệm vụ dang dở hay một thói quen kỷ luật mỗi ngày, hãy dồn toàn bộ sự chú tâm vào nó. Khi cậu tập trung giải quyết từng việc một, sự hỗn loạn sẽ bắt đầu có trật tự và cảm giác bất lực sẽ dần bị thay thế bởi sự tự tin của người đang nắm quyền kiểm soát. Đừng cố giải cả một bài toán lớn khi chưa đi qua từng bước nhỏ. Hãy tin rằng mỗi việc cậu hoàn thành tử tế lúc này chính là một viên gạch xây nên lối thoát cho ngày mai. Cứ bình tĩnh mà bước, cứ kiên trì mà gỡ. Khi tâm đủ tĩnh, con đường vốn dĩ mù mịt sẽ tự khắc hiện rõ từng lối đi…” #deepthought #tiemmeosuytu #gocnhincuocsong #chualanh #hanhphuc

About