@hrbc04: በልሳን መፀለይ የፀሎት ህይወትን ይዘረፋል ።

Hawassa Reformed Baptist
Hawassa Reformed Baptist
Open In TikTok:
Region: ET
Tuesday 04 August 2026 09:39:41 GMT
2707
165
5
38

Music

Download

Comments

samgraces
samgraces :
ወንድሜ፣ ማንኛውም የሥነ መለኮት አስተምህሮ ወይም የተሃድሶ መሪዎች አስተያየት በእግዚአብሔር ቃል ሊመዘን ይገባዋል፤ ከእነርሱ ተነስተን ግን የእግዚአብሔርን ቃል መተርጎም አይገባም። የመጨረሻው ሥልጣን የመጽሐፍ ቅዱስ እንጂ የሰዎች አስተያየት አይደለም። ስለ ልሳን ያነሳኸው ሐሳብም በዋነኝነት የተሃድሶ መሪዎችን ትርጓሜ የሚያንጸባርቅ እንጂ የመጽሐፍ ቅዱስን ግልጽ ትምህርት በራሱ የሚያሳይ አይደለም። ስለዚህ ጉዳዩን ከቅድመ ግምት ይልቅ ከመጽሐፍ ቅዱስ አውድ፣ ከቃላቱ ትርጉም እና ከአጠቃላይ መልእክቱ አንጻር መመርመር ይገባል። እንግዲህ የምንከተለው ሰውን ሳይሆን ቃሉን ይሁን፤ ምክንያቱም ሰዎች ሊሳሳቱ ይችላሉ፣ የእግዚአብሔር ቃል ግን አይሳሳትም።
2026-08-04 15:26:31
2
abrham.ab21
Abrham Ab21 :
የማይተረጓም ልሳን የሚባል መፅሀፍ ቅዱሳዊ አይደለም
2026-08-04 17:16:55
1
apostle13712
petra :
1ኛ ወደ ቆሮንቶስ ሰዎች 14:2 በልሳን የሚናገርስ ለእግዚአብሔር እንጂ ለሰው አይናገርም፤ የሚያስተውለው የለምና፥ በመንፈስ ግን ምሥጢርን ይናገራል፤ **የጥቅስ ማጣቀሻ** 1ኛ ወደ ቆሮንቶስ ሰዎች 14:2 **ታሪካዊ ዐውድ** ሐዋርያው ቅዱስ ጳውሎስ ይህንን መልእክት የጻፈው በቆሮንቶስ ቤተ ክርስቲያን ውስጥ ስለነበሩት የመንፈስ ስጦታዎች አጠቃቀም በተፈጠረ አለመግባባት ነው። የቆሮንቶስ አማኞች በልሳን መናገርን እንደ ትልቅ መንፈሳዊ ደረጃ በመቁጠር በአምልኮ ስፍራ ያለምንም ትርጓሜ ይጠቀሙበት ነበር። ጳውሎስ ይህንን ድርጊት በማረም፣ የቤተ ክርስቲያን ህንጸት (Edification) ከግል ስሜት በላይ ቅድሚያ ሊሰጠው እንደሚገባ ያስተምራል። **የቋንቋ ትንታኔ** በዚህ ጥቅስ ውስጥ የሚገኙ ቁልፍ ቃላት፡- * **ልሳን (Glossa - G1100):** ማለት 'ምላስ' ወይም 'ቋንቋ' ማለት ነው። እዚህ ጋር የሚያመለክተው ሰው ያልተማረውን ባዕድ ቋንቋ በመንፈስ ቅዱስ ኃይል መናገርን ነው። * **ምሥጢር (Mysterion - G3466):** ማለት 'የተሰወረ እውነት' ማለት ነው። በመንፈስ የሚነገረው ይህ ምሥጢር በሰው አእምሮ በቀላሉ የማይደረስበት፣ ነገር ግን በእግዚአብሔር እና በሰው መንፈስ መካከል የሚደረግ የኅብረት መግለጫ ነው። * **ያስተውላል (Akouō - G191):** 'መስማት' ወይም 'መረዳት' ማለት ነው። በልሳን የሚናገር ሰው ለሰው ሳይሆን ለእግዚአብሔር ስለሚናገር፣ የሰዎች አእምሮ መልእክቱን መረዳት አይችልም። **ሥነ-መለኮታዊ ጠቀሜታ** ይህ ጥቅስ በልሳን መናገርን እንደ ግላዊ የጸሎት መግለጫ ከእግዚአብሔር ጋር የሚደረግ የኅብረት ስጦታ አድርጎ ይፈርጀዋል። ዋናው ትኩረቱ በልሳን መናገር የራስን መንፈስ የሚያንጽ ቢሆንም፣ በጉባኤ ውስጥ ግን የሌሎችን መረዳት ስለማይጠቅም፣ ያለ ትርጓሜ (Interpretation) መደረግ እንደሌለበት ያስተምራል። ክርስቲያናዊ ሥነ-መለኮት እንደሚያስተምረው፣ የመንፈስ ስጦታዎች ሁሉ የቤተ ክርስቲያንን አንድነትና ህንጸት ለማገልገል እንጂ ለግል ትዕቢት መሆን የለባቸውም። **ተግባራዊ ትግበራ** ምእመናን በግል ጸሎታቸው በመንፈስ መጸለይ (በልሳን) መንፈሳዊ ጥንካሬን ሊያገኙበት ይችላሉ፤ ነገር ግን በጋራ አምልኮ ጊዜ የሌሎችን መረዳት በሚያግዝ መልኩ በግልጽ ቋንቋ መናገር የፍቅር እና የቅደም ተከተል ምልክት ነው። **ማጣቀሻዎች እና ምንጮች** 1. **ተዛማጅ ጥቅሶች፡** 1ኛ ቆሮንቶስ 14:13-19፣ የሐዋርያት ሥራ 2:4፣ ሮሜ 8:26። 2. **ምንጮች፡** * *The Greek New Testament (UBS5)*. * *Matthew Henry’s Commentary on the Whole Bible*. * *The IVP Bible Background Commentary: New Testament*.
2026-08-04 18:03:57
0
ydomani
Opiso⚓ :
ትንሽ ታበዙታላችሁ ወይ ዲቤት እንግባ
2026-08-04 11:02:48
0
To see more videos from user @hrbc04, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hà Nội vào tháng Giêng chưa bao giờ vội. Mưa phùn rơi lặng như khói, phủ lên ba mươi sáu phố phường một màu xám nhạt dịu dàng. Những mái ngói cũ lặng lẽ hứng từng hạt nước li ti, hiên nhà treo những dải pháo đỏ đã bạc màu sau mấy ngày Tết. Phố Hàng Đào vừa mở cửa, tiếng then gỗ bật lên lách cách, hòa cùng tiếng leng keng của chuyến tàu điện đầu tiên chạy ngang Bờ Hồ. Mùi xôi vò, bánh khúc, chè kho theo làn khói mỏng bay dọc con phố. Xa xa, tiếng trống hội từ đình Yên Thái vọng lại, trầm mà rộn ràng, như gọi cả kinh thành thức dậy. Nghiêm Sơn Hoàng đứng trước hiệu sách của gia đình. Cậu phủi nhẹ lớp bụi còn đọng trên tấm biển gỗ, khóa cửa rồi bỏ chìa khóa vào tay áo. Hôm nay cha cậu cho nghỉ một ngày để đi hội xuân.Vừa quay người, cậu đã thấy Kim Châu Huân đứng dưới gốc bàng đầu phố. Em ôm trong lòng một cành đào nhỏ, chóp mũi đỏ lên vì lạnh. Mấy cánh hoa bị mưa làm ướt, dính cả vào mái tóc.Sơn Hoàng bước đến, không gọi, chỉ đưa tay gỡ cánh hoa ấy xuống. Động tác nhẹ đến nỗi Châu Huân phải ngẩng đầu nhìn. “Cậu đến lâu chưa?” Em lắc đầu:  “Em cũng vừa tới.” Sơn Hoàng nhìn đôi giày vải đã lấm nước của em, khóe môi khẽ cong:  “Lại đứng đợi từ lúc trời chưa sáng.” Châu Huân mím môi, chẳng buồn chối. Em vốn chẳng giỏi nói dối cậu.Hai người cùng rảo bước về phía Hàng Ngang. Con phố ngày xuân đông hơn thường lệ. Người gánh quất, người ôm đào, người xách những hộp mứt giấy điều. Tiếng rao của bà bán bánh rán chen vào tiếng cười của lũ trẻ đang chạy theo đoàn múa lân. Châu Huân đi được vài bước lại dừng. Lúc thì ngắm ông đồ viết chữ, lúc thì cúi xem người thợ nặn tò he, lúc lại đứng trước một cửa hàng bán đèn kéo quân, chăm chú nhìn những hình người giấy xoay tròn sau lớp giấy bóng.Sơn Hoàng chẳng hề giục. Cậu chỉ đứng cách em một sải tay đủ gần để nếu em quay lại sẽ nhìn thấy ngay, đủ gần để dòng người chẳng thể chen vào giữa hai người.Một bà cụ bán hàng mỉm cười nhìn họ:  “Cậu mợ đi hội đẹp đôi quá.” Châu Huân giật mình, vội cúi đầu, hai vành tai đỏ bừng. Sơn Hoàng chỉ khẽ cúi chào bà cụ, cũng không giải thích điều gì.Đi thêm một đoạn, Châu Huân mới lí nhí: “…Bà cụ hiểu lầm rồi.” “Ừ.” “Cậu… sao không nói?” Sơn Hoàng nghiêng chiếc ô giấy che sang phía em nhiều hơn. “Có những điều…” Cậu dừng một chút, nhìn dòng người đang qua lại trên phố.  “…giải thích nhiều cũng chẳng để làm gì.” Châu Huân lặng im. Gió xuân thổi qua, làm cành đào trong tay em rung lên khe khẽ.Đến chợ Đồng Xuân, hội đã đông nghịt. Tiếng rao, tiếng cười, tiếng trống, tiếng đàn bầu quyện vào nhau thành một bản nhạc rất riêng của Hà Nội.Châu Huân bị thu hút bởi một quầy bán ô mai. Em đứng lựa mãi mới chọn được một gói mơ ngào đường. Đến lúc định trả tiền, người bán đã nhận đồng xu từ tay Sơn Hoàng. “Cậu…” “Đi hội thì đừng bận tâm chuyện ấy.” Châu Huân nhìn gói ô mai rồi nhìn cậu. Một lúc sau, em lặng lẽ mở gói, lấy một miếng đưa sang. Sơn Hoàng không nhận, nhưng em vẫn kiên nhẫn chìa tay. Đến cuối cùng, cậu đành cúi đầu cắn một nửa miếng ô mai. Nửa còn lại vẫn nằm trên đầu ngón tay em.Hai người nhìn nhau, rồi bất giác cùng bật cười. Tiếng cười rất khẽ, nhưng đủ làm tan cái lạnh của một buổi sáng tháng Giêng. Chiều hôm ấy, khi nắng hiếm hoi xuyên qua màn mưa bụi, bóng hai người kéo dài trên nền gạch cũ của phố Hàng Đào.Một người đi chậm để đợi một người cố tình đi chậm để được đợi mà chẳng ai nói ra. ————- Sốp thấy cũm dyeu đấy chứ nhể #fyp #seonghyeon #juhoon
Hà Nội vào tháng Giêng chưa bao giờ vội. Mưa phùn rơi lặng như khói, phủ lên ba mươi sáu phố phường một màu xám nhạt dịu dàng. Những mái ngói cũ lặng lẽ hứng từng hạt nước li ti, hiên nhà treo những dải pháo đỏ đã bạc màu sau mấy ngày Tết. Phố Hàng Đào vừa mở cửa, tiếng then gỗ bật lên lách cách, hòa cùng tiếng leng keng của chuyến tàu điện đầu tiên chạy ngang Bờ Hồ. Mùi xôi vò, bánh khúc, chè kho theo làn khói mỏng bay dọc con phố. Xa xa, tiếng trống hội từ đình Yên Thái vọng lại, trầm mà rộn ràng, như gọi cả kinh thành thức dậy. Nghiêm Sơn Hoàng đứng trước hiệu sách của gia đình. Cậu phủi nhẹ lớp bụi còn đọng trên tấm biển gỗ, khóa cửa rồi bỏ chìa khóa vào tay áo. Hôm nay cha cậu cho nghỉ một ngày để đi hội xuân.Vừa quay người, cậu đã thấy Kim Châu Huân đứng dưới gốc bàng đầu phố. Em ôm trong lòng một cành đào nhỏ, chóp mũi đỏ lên vì lạnh. Mấy cánh hoa bị mưa làm ướt, dính cả vào mái tóc.Sơn Hoàng bước đến, không gọi, chỉ đưa tay gỡ cánh hoa ấy xuống. Động tác nhẹ đến nỗi Châu Huân phải ngẩng đầu nhìn. “Cậu đến lâu chưa?” Em lắc đầu: “Em cũng vừa tới.” Sơn Hoàng nhìn đôi giày vải đã lấm nước của em, khóe môi khẽ cong: “Lại đứng đợi từ lúc trời chưa sáng.” Châu Huân mím môi, chẳng buồn chối. Em vốn chẳng giỏi nói dối cậu.Hai người cùng rảo bước về phía Hàng Ngang. Con phố ngày xuân đông hơn thường lệ. Người gánh quất, người ôm đào, người xách những hộp mứt giấy điều. Tiếng rao của bà bán bánh rán chen vào tiếng cười của lũ trẻ đang chạy theo đoàn múa lân. Châu Huân đi được vài bước lại dừng. Lúc thì ngắm ông đồ viết chữ, lúc thì cúi xem người thợ nặn tò he, lúc lại đứng trước một cửa hàng bán đèn kéo quân, chăm chú nhìn những hình người giấy xoay tròn sau lớp giấy bóng.Sơn Hoàng chẳng hề giục. Cậu chỉ đứng cách em một sải tay đủ gần để nếu em quay lại sẽ nhìn thấy ngay, đủ gần để dòng người chẳng thể chen vào giữa hai người.Một bà cụ bán hàng mỉm cười nhìn họ: “Cậu mợ đi hội đẹp đôi quá.” Châu Huân giật mình, vội cúi đầu, hai vành tai đỏ bừng. Sơn Hoàng chỉ khẽ cúi chào bà cụ, cũng không giải thích điều gì.Đi thêm một đoạn, Châu Huân mới lí nhí: “…Bà cụ hiểu lầm rồi.” “Ừ.” “Cậu… sao không nói?” Sơn Hoàng nghiêng chiếc ô giấy che sang phía em nhiều hơn. “Có những điều…” Cậu dừng một chút, nhìn dòng người đang qua lại trên phố. “…giải thích nhiều cũng chẳng để làm gì.” Châu Huân lặng im. Gió xuân thổi qua, làm cành đào trong tay em rung lên khe khẽ.Đến chợ Đồng Xuân, hội đã đông nghịt. Tiếng rao, tiếng cười, tiếng trống, tiếng đàn bầu quyện vào nhau thành một bản nhạc rất riêng của Hà Nội.Châu Huân bị thu hút bởi một quầy bán ô mai. Em đứng lựa mãi mới chọn được một gói mơ ngào đường. Đến lúc định trả tiền, người bán đã nhận đồng xu từ tay Sơn Hoàng. “Cậu…” “Đi hội thì đừng bận tâm chuyện ấy.” Châu Huân nhìn gói ô mai rồi nhìn cậu. Một lúc sau, em lặng lẽ mở gói, lấy một miếng đưa sang. Sơn Hoàng không nhận, nhưng em vẫn kiên nhẫn chìa tay. Đến cuối cùng, cậu đành cúi đầu cắn một nửa miếng ô mai. Nửa còn lại vẫn nằm trên đầu ngón tay em.Hai người nhìn nhau, rồi bất giác cùng bật cười. Tiếng cười rất khẽ, nhưng đủ làm tan cái lạnh của một buổi sáng tháng Giêng. Chiều hôm ấy, khi nắng hiếm hoi xuyên qua màn mưa bụi, bóng hai người kéo dài trên nền gạch cũ của phố Hàng Đào.Một người đi chậm để đợi một người cố tình đi chậm để được đợi mà chẳng ai nói ra. ————- Sốp thấy cũm dyeu đấy chứ nhể #fyp #seonghyeon #juhoon

About