@p90saituyo: 【速報】Lv50装備の精錬したい人必見‼️精錬方法を詳しく解説🔥#荒野行動 #荒野再会祭 #鬼滅コラボ #おすすめ #無限城 COEIROINK:松嘩りすく

P90撃ってる人《MiXy》
P90撃ってる人《MiXy》
Open In TikTok:
Region: JP
Tuesday 04 August 2026 12:02:19 GMT
100421
2899
114
113

Music

Download

Comments

nifeufh
Busch :
すごい高い会心率出たんですけど鍵2個かけて精錬するのありですか?
2026-08-05 02:09:26
12
repezen__420
y氏 :
45の武器持ってるけど50武器に変えたがいいの?それとも防具?
2026-08-05 03:40:45
4
raran151
あこっく :
出現率アップってなんなんですか?
2026-08-04 15:32:40
4
noahnoko
ぴあすてゃはT型💢 :
変なPPなっちゃった。スカーなら最強だったのに。
2026-08-05 14:03:56
9
tuki10213
ん :
これ3ロックありですか?
2026-08-05 13:33:45
1
hijiri229
ひんじり :
来週には全ての装備がレベル50にできるのでしょうか?だとしたらレベル45を急いで精錬する必要なくない?どーなんだろ
2026-08-04 12:14:46
4
rk647308
R :
HP吸収ってあんまりいらない感じ?
2026-08-05 04:20:25
2
i79ajg
社不 :
PP王👑
2026-08-05 23:26:22
1
banananosabu3
枝豆 :
精錬の仕方がわからん
2026-08-05 12:03:56
1
user8153406510652
ちいまる :
これしのぶPP取ったあと周回する意味なんかありますか?
2026-08-08 10:18:20
1
okinawa24
えぐちゅぎ :
目が痛い
2026-08-08 04:19:53
1
nenechanisworld
ねねちゃん🫦 :
スカーH使ってて、精錬全て赤で攻撃力4つ会心ダメ3つ会心率3つ移動速度1つ頭部ダメ4つHPアップ1つHP吸収1つなのですが理想を教えて欲しいです🙇
2026-08-05 11:18:26
1
gjgnajtmjm
かも :
何か改善点ありますか?
2026-08-05 12:17:22
1
yutocccc
ゆとし。🦖🧡 :
9解放されて、報酬がレベル30だったので、50装備揃わない説ありますかね
2026-08-05 02:16:59
1
moti0686
No1 :
スカーH使ってるけどレベル50赤スキル3つ頭部ダメにしてあとひとつ金色HP吸収にしてるけどええ?フレに無限作ってる人おらんのよね
2026-08-07 10:08:35
0
yhrhokpomhko
ヾ(^。^*) :
この場合って、レベル50装備何取ればいいですか??
2026-08-07 05:37:11
2
wiypopmb
wiypopmb :
ここからどうすればいいか分からない。移動速度とか要らないですか?
2026-08-10 10:50:02
0
yamayayama8
Yamayayama :
精鋭敵を倒すのにどこが1番効率いいですか?
2026-08-06 07:48:35
1
anponteeen
バナナ :
右選んだんですけど、この後どうした方がいいでしょうか。
2026-08-05 23:25:08
1
hoshireeeeeee
ほしれー :
集めるのも結構大変やぁ、
2026-08-04 12:05:56
2
reredty
れー🐻‍🌙 :
今40レベしか武器持ってないんですけど、50レバは何に使えばいいですか?
2026-08-06 08:28:06
1
1kuj11_13
育児でイク爺WW :
理論値っていくつですか?
2026-08-04 12:10:12
1
m.time001
血統書 :
レベル50って何手に入れたらいいかな、やっぱり武器?防具?
2026-08-06 06:59:23
1
user47131412344282
わーお :
どーしたらいいー?
2026-08-04 21:17:10
1
reio995
れいおう :
2026-08-04 12:09:19
3
To see more videos from user @p90saituyo, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những đứa trẻ lớn lên bằng những vết nứt Chúng không nhớ rõ gia đình mình đã không còn đúng nghĩa gia đình từ khi nào. Chỉ nhớ rằng căn nhà bỗng trở nên rộng hơn, im lặng hơn và lạnh lẽo hơn. Những bữa cơm không còn đủ người. Những câu chuyện dang dở. Những cánh cửa khép lại mà không ai buồn giải thích. Và thế là, chúng học cách lớn lên trong khoảng trống. Không ai dạy chúng phải đối diện với nỗi cô đơn như thế nào, nên chúng tự tìm câu trả lời. Có đứa trở nên mạnh mẽ đến mức không còn biết yếu đuối là gì.  Có đứa lại mang theo một trái tim mềm đến mức chỉ cần một chút ấm áp cũng đủ tan chảy. Nhưng điểm chung là, khi bước vào thế giới của những mối quan hệ, chúng yêu như thể đang và lại một điều gì đó đã vỡ từ rất lâu. Chúng đặt rất nhiều vào tình yêu tình bạn.  Không phải vì chúng không biết giữ lại cho mình, mà vì trong sâu thẳm, chúng luôn tin rằng: nếu thương đủ nhiều, có lẽ lần này sẽ không ai rời đi. Một ánh mắt dịu dàng cũng khiến chúng tin. Một lời hứa cũng đủ để chúng hy vọng. Và khi hy vọng lớn dần, nỗi sợ cũng lớn theo. Chúng sợ sự im lặng. Sợ những thay đổi nhỏ trong thái độ. Sợ một ngày nào đó, người mình thương người mình làm bạn sẽ rời đi mà không quay lại, giống như cách mọi thứ đã từng biến mất khỏi tuổi thơ của chúng. Trong tình bạn cũng vậy. Chúng không có quá nhiều người, nhưng mỗi người ở lại đều được đặt ở một vị trí rất sâu. Với chúng, bạn bè không chỉ là bạn bè mà là gia đình được lựa chọn lại từ đầu. Nên mỗi lần mất đi một người, không đơn giản chỉ là mất một mối quan hệ. Mà là mất thêm một nơi để quay về. Thế nhưng, có một điều ít ai nhận ra. Những đứa trẻ ấy, dù lớn lên từ đổ vỡ, lại mang trong mình khả năng yêu thương rất đẹp. Chúng biết lắng nghe những điều không được nói ra. Biết ôm lấy nỗi buồn của người khác mà không cần lý do. Và khi yêu, chúng yêu bằng tất cả những gì mình từng thiếu. Chỉ là... đôi khi chúng quên mất rằng, bản thân mình cũng cần được yêu theo cách nhẹ nhàng hơn. ^^
Có những đứa trẻ lớn lên bằng những vết nứt Chúng không nhớ rõ gia đình mình đã không còn đúng nghĩa gia đình từ khi nào. Chỉ nhớ rằng căn nhà bỗng trở nên rộng hơn, im lặng hơn và lạnh lẽo hơn. Những bữa cơm không còn đủ người. Những câu chuyện dang dở. Những cánh cửa khép lại mà không ai buồn giải thích. Và thế là, chúng học cách lớn lên trong khoảng trống. Không ai dạy chúng phải đối diện với nỗi cô đơn như thế nào, nên chúng tự tìm câu trả lời. Có đứa trở nên mạnh mẽ đến mức không còn biết yếu đuối là gì. Có đứa lại mang theo một trái tim mềm đến mức chỉ cần một chút ấm áp cũng đủ tan chảy. Nhưng điểm chung là, khi bước vào thế giới của những mối quan hệ, chúng yêu như thể đang và lại một điều gì đó đã vỡ từ rất lâu. Chúng đặt rất nhiều vào tình yêu tình bạn. Không phải vì chúng không biết giữ lại cho mình, mà vì trong sâu thẳm, chúng luôn tin rằng: nếu thương đủ nhiều, có lẽ lần này sẽ không ai rời đi. Một ánh mắt dịu dàng cũng khiến chúng tin. Một lời hứa cũng đủ để chúng hy vọng. Và khi hy vọng lớn dần, nỗi sợ cũng lớn theo. Chúng sợ sự im lặng. Sợ những thay đổi nhỏ trong thái độ. Sợ một ngày nào đó, người mình thương người mình làm bạn sẽ rời đi mà không quay lại, giống như cách mọi thứ đã từng biến mất khỏi tuổi thơ của chúng. Trong tình bạn cũng vậy. Chúng không có quá nhiều người, nhưng mỗi người ở lại đều được đặt ở một vị trí rất sâu. Với chúng, bạn bè không chỉ là bạn bè mà là gia đình được lựa chọn lại từ đầu. Nên mỗi lần mất đi một người, không đơn giản chỉ là mất một mối quan hệ. Mà là mất thêm một nơi để quay về. Thế nhưng, có một điều ít ai nhận ra. Những đứa trẻ ấy, dù lớn lên từ đổ vỡ, lại mang trong mình khả năng yêu thương rất đẹp. Chúng biết lắng nghe những điều không được nói ra. Biết ôm lấy nỗi buồn của người khác mà không cần lý do. Và khi yêu, chúng yêu bằng tất cả những gì mình từng thiếu. Chỉ là... đôi khi chúng quên mất rằng, bản thân mình cũng cần được yêu theo cách nhẹ nhàng hơn. ^^

About