@user8697786802790:

အဖြူဇင်ဆုံးကောင်လေး
အဖြူဇင်ဆုံးကောင်လေး
Open In TikTok:
Region: MM
Wednesday 05 August 2026 04:08:06 GMT
2401
160
10
3

Music

Download

Comments

win.zaw6921
Zaw🌂🌂🌂 :
ညီ အကောင့်လက်ခံပေးအုန်း
2026-08-05 05:31:57
0
ettienne.van.deve
Ettienne Van Deventer :
wow
2026-08-05 07:32:48
0
nan.kabyaar
နတ်ဆရာလေး 😁နန်း :
ပြတယ်နော်
2026-08-05 04:47:22
0
user9346680154375
user9346680154375 :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-05 14:18:00
0
sayartaw674
Sayar Taw :
😛😛😛😛😛😛😛😛
2026-08-05 08:37:37
0
yan.paing.soe2170
ဒဟတ္ကုန္းသူေလး(ပိုပို) :
🥰🥰🥰
2026-08-06 01:01:55
0
nasir.mehmood1382
Nasir mehmood :
🥰🥰🥰
2026-08-05 04:24:52
0
yan.paing.soe2170
ဒဟတ္ကုန္းသူေလး(ပိုပို) :
😁😁😁
2026-08-06 01:01:55
0
gelssonm
geisson :
2026-08-06 23:17:32
1
To see more videos from user @user8697786802790, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những người vừa chạm vào một vài dòng kinh, liền tưởng mình đã đứng ở nơi gió lặng mây tan; có những người chưa từng bước lên núi, lại nói chuyện như kẻ đã ngắm trăng từ đỉnh cao. Thế gian không thiếu những câu “vô niệm”, “không chấp”, nhưng thứ vang lên chỉ là âm thanh của khái niệm, chưa phải là hơi thở của sự thật. Người ta thường nhắc đến Huệ Năng như một biểu tượng của đốn ngộ, nhưng lại quên rằng trước khi một câu kệ mở toang cánh cửa bản tâm, đã có biết bao ngày tháng lặng lẽ gánh củi, bao lần mồ hôi thấm vào đất, bao khoảnh khắc nội tâm tự mài giũa trong cô tịch. Đốn ngộ không phải là phép màu rơi xuống từ hư không, mà là giọt nước cuối cùng làm tràn chiếc bình đã âm thầm tích lũy từ rất lâu. Phần lớn con người đứng ở dưới chân núi, nhưng lại dùng ngôn ngữ của người trên đỉnh để tự an ủi mình rằng không cần bước đi. Họ lặp lại vài câu “không dính mắc”, rồi tin rằng mình đã vượt qua mọi ràng buộc; nhưng kỳ thực, đó chỉ là một dạng chiếm hữu tinh vi hơn, chiếm hữu chính ý niệm về buông bỏ. Bản ngã không biến mất, nó chỉ thay một chiếc áo thanh tịnh hơn, kín đáo hơn, và vì thế càng khó nhận ra hơn. Thiền định, suy cho cùng, không phải là một nghi thức để trang trí đời sống, mà là một cuộc đối diện trần trụi với chính mình. Người ta sợ thiền không phải vì tĩnh lặng đáng sợ, mà vì trong tĩnh lặng ấy, mọi lớp ngụy trang đều bị bóc xuống. Những gì ta cố quên, những gì ta không dám nhìn, sẽ lần lượt hiện ra, rõ ràng đến mức không thể chối bỏ. So với việc ấy, việc tự nhận mình đã hiểu dễ chịu hơn rất nhiều. Vì vậy, có người chọn đứng ngoài cửa, bàn luận về hương vị của món ăn, thay vì bước vào nếm thử. Họ no nê trong những khái niệm vay mượn, nhưng chưa từng thật sự chạm vào cơn đói của chính mình. Chỉ khi một người đủ thành thật để thừa nhận rằng mình chưa biết, chưa thấy, chưa hiểu, khi ấy con đường mới thực sự mở ra. Không có đốn ngộ nào dành cho kẻ chưa từng đi qua mê mờ của chính mình. Ngay cả một bước nhảy vào tĩnh lặng cũng cần một nền đất vững, nền đất của sự quan sát, của kỷ luật, của những lần quay về không phô trương nhưng bền bỉ. Giữa một thế gian đầy tiếng ồn, có lẽ điều hiếm hoi nhất không phải là tri thức, mà là sự can đảm nhìn thẳng vào chính mình mà không tô vẽ. Khi một người thật sự thấy rằng mình chưa là gì cả, đó không phải là sự hạ thấp, mà là cánh cửa đầu tiên của trí tuệ. Từ đó, thiền không còn là một phương pháp, mà trở thành một nhu cầu tự nhiên, như lau lại tấm gương đã lâu ngày phủ bụi, để lần đầu tiên, ta thấy rõ khuôn mặt thật của chính mình.#phatphap #nammodiatangvuongbotat #nangluongtichcuc #chualanh #fyp
Có những người vừa chạm vào một vài dòng kinh, liền tưởng mình đã đứng ở nơi gió lặng mây tan; có những người chưa từng bước lên núi, lại nói chuyện như kẻ đã ngắm trăng từ đỉnh cao. Thế gian không thiếu những câu “vô niệm”, “không chấp”, nhưng thứ vang lên chỉ là âm thanh của khái niệm, chưa phải là hơi thở của sự thật. Người ta thường nhắc đến Huệ Năng như một biểu tượng của đốn ngộ, nhưng lại quên rằng trước khi một câu kệ mở toang cánh cửa bản tâm, đã có biết bao ngày tháng lặng lẽ gánh củi, bao lần mồ hôi thấm vào đất, bao khoảnh khắc nội tâm tự mài giũa trong cô tịch. Đốn ngộ không phải là phép màu rơi xuống từ hư không, mà là giọt nước cuối cùng làm tràn chiếc bình đã âm thầm tích lũy từ rất lâu. Phần lớn con người đứng ở dưới chân núi, nhưng lại dùng ngôn ngữ của người trên đỉnh để tự an ủi mình rằng không cần bước đi. Họ lặp lại vài câu “không dính mắc”, rồi tin rằng mình đã vượt qua mọi ràng buộc; nhưng kỳ thực, đó chỉ là một dạng chiếm hữu tinh vi hơn, chiếm hữu chính ý niệm về buông bỏ. Bản ngã không biến mất, nó chỉ thay một chiếc áo thanh tịnh hơn, kín đáo hơn, và vì thế càng khó nhận ra hơn. Thiền định, suy cho cùng, không phải là một nghi thức để trang trí đời sống, mà là một cuộc đối diện trần trụi với chính mình. Người ta sợ thiền không phải vì tĩnh lặng đáng sợ, mà vì trong tĩnh lặng ấy, mọi lớp ngụy trang đều bị bóc xuống. Những gì ta cố quên, những gì ta không dám nhìn, sẽ lần lượt hiện ra, rõ ràng đến mức không thể chối bỏ. So với việc ấy, việc tự nhận mình đã hiểu dễ chịu hơn rất nhiều. Vì vậy, có người chọn đứng ngoài cửa, bàn luận về hương vị của món ăn, thay vì bước vào nếm thử. Họ no nê trong những khái niệm vay mượn, nhưng chưa từng thật sự chạm vào cơn đói của chính mình. Chỉ khi một người đủ thành thật để thừa nhận rằng mình chưa biết, chưa thấy, chưa hiểu, khi ấy con đường mới thực sự mở ra. Không có đốn ngộ nào dành cho kẻ chưa từng đi qua mê mờ của chính mình. Ngay cả một bước nhảy vào tĩnh lặng cũng cần một nền đất vững, nền đất của sự quan sát, của kỷ luật, của những lần quay về không phô trương nhưng bền bỉ. Giữa một thế gian đầy tiếng ồn, có lẽ điều hiếm hoi nhất không phải là tri thức, mà là sự can đảm nhìn thẳng vào chính mình mà không tô vẽ. Khi một người thật sự thấy rằng mình chưa là gì cả, đó không phải là sự hạ thấp, mà là cánh cửa đầu tiên của trí tuệ. Từ đó, thiền không còn là một phương pháp, mà trở thành một nhu cầu tự nhiên, như lau lại tấm gương đã lâu ngày phủ bụi, để lần đầu tiên, ta thấy rõ khuôn mặt thật của chính mình.#phatphap #nammodiatangvuongbotat #nangluongtichcuc #chualanh #fyp

About