@glystrofx: The Beast Known as Godzilla Nissan GT-R 🦕🤯🇱🇰 #gtr #carlover #r35 #srilanka #creatorsearchinsights 🚗 Vehicle & Materials: Nissan GT-R and related designs are copyrighted by Nissan Motor Co., Ltd. 🎵 Music: Costa x Clewz - Loke Wate. No copyright infringement intended.

GlystroFX
GlystroFX
Open In TikTok:
Region: LK
Wednesday 05 August 2026 06:40:08 GMT
4192
585
23
30

Music

Download

Comments

shenz199
"     ️" :
Daam is that cinematic🦥💗"
2026-08-05 10:42:24
2
white_pigeon119
@𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞_𝐩𝐢𝐠𝐞𝐨𝐧...♪✿ :
game name bro
2026-08-06 03:57:37
1
opiticzz
Opticz ✪ :
geo scatter 😭❤️‍🩹 hdvathe
2026-08-05 10:12:17
1
thinuliherath
thinuliherath :
cbb 9111
2026-08-05 13:12:18
1
_dil__zzz
Naveen !!! :
Blender /maya?
2026-08-05 12:39:06
1
canzer_z
Canzer_Zii :
hard work 🌬️
2026-08-05 09:09:58
1
rashad_rezan2
RASHAD :
super
2026-08-05 07:23:13
1
ay.ab.escooter
Jackson :
I’m game name bro
2026-08-05 14:40:31
1
crixdgv
Eshuuu🖤 :
Ai da bro
2026-08-06 02:53:35
0
laxan_jayasinghe
Laxan :
😻❤️
2026-08-05 12:00:48
1
itz.locha
itz.locha :
🔥🔥🔥
2026-08-05 18:51:24
1
To see more videos from user @glystrofx, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những lời phải nghe bằng trái tim đã va vấp, đã vỡ rồi lại lành, mới hiểu được thấu đáo. Và cũng có những khoảnh khắc tỉnh ngộ chỉ xuất hiện khi ta chịu dừng bước, soi lại chính mình trong chiếc gương của đời. Người ta nói: *“Thế gian không thiếu bài học, chỉ thiếu người chịu thức tỉnh để học cho thật.”* Một buổi sáng se lạnh, trò tìm đến thầy, đôi mắt chất đầy thất vọng: — Thưa thầy, làm sao để giữ lòng tin khi đời cứ khiến con đau hết lần này đến lần khác? Thầy không đáp, chỉ đưa cho trò một chiếc chén nứt. — Con đổ nước vào thử xem. Nước rò rỉ từng giọt, chẳng thể đầy. — Thưa thầy, nó hỏng mất rồi. Thầy nói khẽ: — Lòng tin cũng vậy. Một khi đã nứt thì khó mà như ban đầu. Vậy nên làm người, đừng để ai phải vá lại niềm tin dành cho con. Trò đứng lặng. Giữa tiếng chim non, có điều gì đó như buông xuống rồi tan ra. Cuộc đời không có bút xóa, nên từng lời, từng hành động đều để lại dấu vết. Quá khứ nếu chỉ đầy nước mắt, xin hãy để nó ngủ yên. Tương lai nếu chỉ chất đầy lo sợ, xin đừng chạy đến vội. Hiện tại mới là món quà – nơi ta có thể cười như đứa trẻ và sống như thể mình vừa được bắt đầu lại. Mỗi con người đều có nét đẹp riêng, dù chẳng ai hoàn hảo. Thiên tài không phải là người không có vết nứt, mà là người tìm thấy ánh sáng đi qua những vết nứt ấy để khiến mình trở nên tròn đầy hơn. Cuộc đời ngắn lắm, đừng trao thời gian quý báu của mình cho những người chẳng bao giờ dành một chút thời gian cho ta. Con người sinh ra để yêu thương, vật chất sinh ra để dùng. Vậy mà bằng cách nào đó, thế gian lại đảo lộn: người thì bị lợi dụng, còn vật chất lại được trân quý hơn cả tấm lòng. Đồng xu chỉ có hai mặt nhưng một mệnh giá; con người chỉ có một trái tim, cớ sao lại sống hai lòng? Ngay cả ngõ cụt cũng có lối đi, nếu ta biết quay đầu. Lương tâm là điểm tựa cuối cùng. Ai quên ơn, đường đi sẽ ngày càng hẹp; ai nhớ ơn, trời đất trước mắt luôn rộng thênh thang. Lạ thay, có người quên mười lần ta giúp, nhưng nhớ mãi một lần ta từ chối. Tâm người vốn dễ đổi thay như gió trên đỉnh đồi. Một chiều muộn, trò lại hỏi: — Thưa thầy, sao con càng yêu thương càng dễ bị xem thường? Thầy đưa trò một nắm cát và bảo: — Con nắm chặt đi. Cát lập tức rơi qua các kẽ tay. — Thầy muốn nói gì ạ? — Tình thương cũng như cát. Cầm vừa đủ thì ấm, nắm quá chặt thì mất. Người ta không trân trọng không phải vì con thương sai, mà vì con trao quá mức cần thiết. Trò ngước nhìn thầy, như hiểu ra điều mà bấy lâu mình chưa từng nhận ra: yêu thương không phải là cho bao nhiêu, mà là cho đúng cách. Cuộc đời này vốn không hoàn hảo, nhưng ta vẫn có thể sống trọn vẹn bằng cách nhẹ nhàng hơn với chính mình, sáng suốt hơn với lòng người, tỉnh thức hơn trước những thứ khiến trái tim mệt mỏi. Hãy chọn ở lại với những điều làm ta bình yên, và rời đi khỏi những điều khiến ta đánh mất chính mình. Cảm ơn bạn đã ở lại đến cuối cùng cùng **Góc Chữa Lành**. Rất trân quý và biết ơn. #tinhthuc #phatphap #baihoccuocsong #phatphapnhiemmau #chualanh @Góc Chữa Lành
Có những lời phải nghe bằng trái tim đã va vấp, đã vỡ rồi lại lành, mới hiểu được thấu đáo. Và cũng có những khoảnh khắc tỉnh ngộ chỉ xuất hiện khi ta chịu dừng bước, soi lại chính mình trong chiếc gương của đời. Người ta nói: *“Thế gian không thiếu bài học, chỉ thiếu người chịu thức tỉnh để học cho thật.”* Một buổi sáng se lạnh, trò tìm đến thầy, đôi mắt chất đầy thất vọng: — Thưa thầy, làm sao để giữ lòng tin khi đời cứ khiến con đau hết lần này đến lần khác? Thầy không đáp, chỉ đưa cho trò một chiếc chén nứt. — Con đổ nước vào thử xem. Nước rò rỉ từng giọt, chẳng thể đầy. — Thưa thầy, nó hỏng mất rồi. Thầy nói khẽ: — Lòng tin cũng vậy. Một khi đã nứt thì khó mà như ban đầu. Vậy nên làm người, đừng để ai phải vá lại niềm tin dành cho con. Trò đứng lặng. Giữa tiếng chim non, có điều gì đó như buông xuống rồi tan ra. Cuộc đời không có bút xóa, nên từng lời, từng hành động đều để lại dấu vết. Quá khứ nếu chỉ đầy nước mắt, xin hãy để nó ngủ yên. Tương lai nếu chỉ chất đầy lo sợ, xin đừng chạy đến vội. Hiện tại mới là món quà – nơi ta có thể cười như đứa trẻ và sống như thể mình vừa được bắt đầu lại. Mỗi con người đều có nét đẹp riêng, dù chẳng ai hoàn hảo. Thiên tài không phải là người không có vết nứt, mà là người tìm thấy ánh sáng đi qua những vết nứt ấy để khiến mình trở nên tròn đầy hơn. Cuộc đời ngắn lắm, đừng trao thời gian quý báu của mình cho những người chẳng bao giờ dành một chút thời gian cho ta. Con người sinh ra để yêu thương, vật chất sinh ra để dùng. Vậy mà bằng cách nào đó, thế gian lại đảo lộn: người thì bị lợi dụng, còn vật chất lại được trân quý hơn cả tấm lòng. Đồng xu chỉ có hai mặt nhưng một mệnh giá; con người chỉ có một trái tim, cớ sao lại sống hai lòng? Ngay cả ngõ cụt cũng có lối đi, nếu ta biết quay đầu. Lương tâm là điểm tựa cuối cùng. Ai quên ơn, đường đi sẽ ngày càng hẹp; ai nhớ ơn, trời đất trước mắt luôn rộng thênh thang. Lạ thay, có người quên mười lần ta giúp, nhưng nhớ mãi một lần ta từ chối. Tâm người vốn dễ đổi thay như gió trên đỉnh đồi. Một chiều muộn, trò lại hỏi: — Thưa thầy, sao con càng yêu thương càng dễ bị xem thường? Thầy đưa trò một nắm cát và bảo: — Con nắm chặt đi. Cát lập tức rơi qua các kẽ tay. — Thầy muốn nói gì ạ? — Tình thương cũng như cát. Cầm vừa đủ thì ấm, nắm quá chặt thì mất. Người ta không trân trọng không phải vì con thương sai, mà vì con trao quá mức cần thiết. Trò ngước nhìn thầy, như hiểu ra điều mà bấy lâu mình chưa từng nhận ra: yêu thương không phải là cho bao nhiêu, mà là cho đúng cách. Cuộc đời này vốn không hoàn hảo, nhưng ta vẫn có thể sống trọn vẹn bằng cách nhẹ nhàng hơn với chính mình, sáng suốt hơn với lòng người, tỉnh thức hơn trước những thứ khiến trái tim mệt mỏi. Hãy chọn ở lại với những điều làm ta bình yên, và rời đi khỏi những điều khiến ta đánh mất chính mình. Cảm ơn bạn đã ở lại đến cuối cùng cùng **Góc Chữa Lành**. Rất trân quý và biết ơn. #tinhthuc #phatphap #baihoccuocsong #phatphapnhiemmau #chualanh @Góc Chữa Lành

About