@pramedole: ХАХАХАХ Я НЕ ЗНАЮ ЧЕ ЕЩЕ ВЫЛОЖИТЬ #королевскийxvii #flaneex #soundcloud #саундклауд #spotify #спотифай #royalxvii #xviixviixviixvii #xvii #королевский #королевский17

Ярослав #DREYMAFIA
Ярослав #DREYMAFIA
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 05 August 2026 17:28:22 GMT
37434
5716
95
1534

Music

Download

Comments

parenj0
expensive money#нотыврачи XVII :
моц любимый репер✌️🥰
2026-08-05 17:32:41
63
pukekake67
𝚕𝚣𝚣𝚢† :
2026-08-11 08:47:01
5
abossut73
abossut :
связь
2026-08-05 17:44:37
14
g0dofdota
XVII :
2026-08-06 19:09:16
1
autreck7
xvii :
2026-08-09 16:34:38
3
zzz_zzz0_01
impertiazzz :
ХАХАХПХПХАХАХАХАХАХАХАХАХАХАХАХХАХП
2026-08-13 17:01:20
1
onlyporn666
user99974167888 :
лысый это же не королевский?
2026-08-06 19:20:42
4
lo9julriin
нирвин :
теперь для нормисов моя музыка
2026-08-06 18:50:26
12
_pugh8
13 :
2026-08-06 08:28:32
3
lonely44467
lonely 🔞 :
2026-08-06 10:08:32
3
hilfider
. :
2026-08-06 08:40:22
2
To see more videos from user @pramedole, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trang 80 Thời gian. Là thứ kỳ diệu nhất. Chớp mắt một cái. Đã hai năm trôi qua kể từ ngày Lingling và Orm chuyển về sống chung. Hôm nay. Là sinh nhật của Orm. Ngay từ sáng. Lingling đã bí mật chuẩn bị mọi thứ. Một bó hoa hồng trắng. Chiếc hộp nhẫn được cất kỹ trong túi áo. Và cả những lời cô đã tập nói suốt nhiều tuần. Buổi tối. Lingling đưa Orm đến một nhà hàng nhỏ nằm trên tầng cao của một tòa nhà. Qua khung cửa kính. Có thể nhìn thấy cả thành phố rực rỡ ánh đèn. Bữa tối diễn ra rất bình yên. Hai người vừa ăn. Vừa kể lại những câu chuyện ở công ty. Thỉnh thoảng. Lingling lại nhìn đồng hồ. Trong lòng càng lúc càng hồi hộp. Orm bật cười.
Trang 80 Thời gian. Là thứ kỳ diệu nhất. Chớp mắt một cái. Đã hai năm trôi qua kể từ ngày Lingling và Orm chuyển về sống chung. Hôm nay. Là sinh nhật của Orm. Ngay từ sáng. Lingling đã bí mật chuẩn bị mọi thứ. Một bó hoa hồng trắng. Chiếc hộp nhẫn được cất kỹ trong túi áo. Và cả những lời cô đã tập nói suốt nhiều tuần. Buổi tối. Lingling đưa Orm đến một nhà hàng nhỏ nằm trên tầng cao của một tòa nhà. Qua khung cửa kính. Có thể nhìn thấy cả thành phố rực rỡ ánh đèn. Bữa tối diễn ra rất bình yên. Hai người vừa ăn. Vừa kể lại những câu chuyện ở công ty. Thỉnh thoảng. Lingling lại nhìn đồng hồ. Trong lòng càng lúc càng hồi hộp. Orm bật cười. "Hôm nay chị lạ lắm." "Lạ chỗ nào?" "Cứ nhìn em rồi lại nhìn đồng hồ." Lingling chỉ cười. "Không có gì." Sau khi dùng bữa xong. Tiếng nhạc trong nhà hàng chợt nhỏ dần. Lingling từ từ đứng dậy. Tim cô đập nhanh đến mức chính cô cũng nghe thấy. Orm ngẩng đầu nhìn. "Tự nhiên đứng lên làm gì vậy?" Lingling hít sâu. Rồi nhìn thẳng vào mắt nàng. Giọng nói rất nhẹ. "Orm..." "Chúng ta..." "Đừng yêu nhau nữa." Nụ cười trên môi Orm lập tức biến mất. Đôi mắt nàng đỏ lên. Bàn tay đang đặt trên bàn khẽ run. Nàng nhìn Lingling. Không dám tin vào những gì mình vừa nghe. "...Chị nói gì?" Cổ họng nàng nghẹn lại. Nước mắt bắt đầu dâng lên. Trong đầu hiện lên biết bao suy nghĩ. Phải chăng... Lingling đã hết yêu nàng? Hay những năm tháng vừa qua chỉ còn là sự miễn cưỡng? Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của người mình yêu. Lingling biết mình không thể trêu thêm nữa. Cô mỉm cười. Lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu đen. Rồi chậm rãi quỳ xuống. Giữa tiếng reo khe khẽ của những vị khách xung quanh. Cô mở chiếc hộp. Bên trong là hai chiếc nhẫn lấp lánh. Giọng Lingling run lên. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm. Người luôn bình tĩnh trước mọi cuộc họp lớn. Lại hồi hộp đến mức nói chậm từng chữ. "Đúng..." "Chúng ta đừng yêu nhau nữa." "Chúng ta..." "làm vợ chồng nhé." Nước mắt Orm rơi xuống. Lần này. Không còn là nước mắt buồn. Mà là hạnh phúc. Lingling tiếp tục nhìn nàng. Đôi mắt đỏ hoe. "Chị không hứa sẽ hoàn hảo." "Nhưng chị hứa." "Sẽ luôn học cách trở thành người xứng đáng với em." "Chị muốn mỗi sáng thức dậy." "Người đầu tiên nhìn thấy là em." "Mỗi tối trở về." "Người chị được ôm vẫn là em." "Orm Kornnaphat..." "Em đồng ý làm vợ chị chứ?" Orm vừa khóc vừa cười. Nàng đưa tay che miệng. Liên tục gật đầu. "Em đồng ý..." "Em đồng ý..." "Rất đồng ý." Tiếng vỗ tay vang lên khắp nhà hàng. Mọi người đồng loạt reo hò. Lingling run run cầm chiếc nhẫn. Đeo vào ngón áp út của Orm. Orm cũng lấy chiếc nhẫn còn lại. Đeo cho cô. Ngay sau đó. Lingling đứng dậy. Nhẹ nhàng nâng gương mặt nàng. Đặt lên môi nàng một nụ hôn thật dịu dàng. Không quá dài. Nhưng đủ để nói thay tất cả những lời yêu chưa từng nói hết. --- Đêm khuya. Hai người trở về nhà. Không ai muốn đi ngủ ngay. Họ mang hai ly cacao nóng ra ban công. Cùng ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc. Gió đêm nhè nhẹ thổi qua. Orm tựa đầu lên vai Lingling. Đưa bàn tay đã đeo nhẫn lên ngắm mãi. Khóe môi không ngừng mỉm cười. "Chị biết không?" "Hồi cấp ba..." "Em từng nghĩ chị sẽ chẳng bao giờ biết cầu hôn ai." Lingling bật cười. "Vậy à?" "Ừ." "Vì chị ngốc." Lingling cười bất lực. "Đúng." "Chị ngốc." "Cũng may em vẫn chịu lấy." Hai người nhìn nhau. Rồi cùng bật cười. Đêm ấy. Họ ngồi trên ban công rất lâu. Kể lại lần đầu gặp nhau. Lần Lingling lẽo đẽo theo sau Orm mỗi ngày. Lần đầu tỏ tình bị từ chối. Ngày tốt nghiệp cấp ba. Bốn năm đại học. Những lần giận nhau. Những lần làm hòa. Cả những giọt nước mắt và những nụ cười. Tất cả. Đều đã trở thành một phần không thể thiếu trong thanh xuân của họ. Đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ. Lingling mới mở cuốn nhật ký. Mỉm cười viết xuống. "Hôm nay..." "Em đồng ý lấy mình rồi." "Cuốn nhật ký này bắt đầu bằng hình ảnh một cô gái mình lặng lẽ theo sau ở sân trường." "Hôm nay..." "Cô gái ấy đã trở thành vị hôn thê của mình." "Nếu sau này còn viết tiếp..." "Mình hy vọng những trang tiếp theo sẽ không còn chỉ là chuyện của 'chị và em'." "Mà sẽ là câu chuyện của..." "Gia đình chúng mình." Còn tiếp #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat #pov

About