@ivannailhyshyn: Ой ти Галю , що ти наробила. Rays. #пісні #🎶🎵🎼 #🎶🎶🎶🎶🎶💙💛💙💛💙 #❤️❤️❤️❤️❤️

Українські пісні💙💛
Українські пісні💙💛
Open In TikTok:
Region: PL
Wednesday 05 August 2026 19:36:45 GMT
49214
1560
133
1485

Music

Download

Comments

galinika5
Galinka :
Пісня не погана , але забагато матюків . А Галі найкращі , щось дуже багато стали пісень співати за Галин
2026-08-06 15:12:43
13
user1528169241483
Людмила :
2026-08-08 11:19:17
1
user243344188184
Галина :
Дуже ДЯКУЮ Вам за пісню
2026-08-06 15:34:48
3
user7518143566600
Галина :
Дякуємо Автору за гарну пісню,,,
2026-08-06 11:26:54
4
galina_galina152
galina :
2026-08-06 18:22:24
2
user3j111v4dw2
Галина Веліканова :
ШЕДЕВР!!!!!!!!!!!!!!
2026-08-06 13:29:50
1
usereavaqq1tdk
Галинка Ярженківська :
Ваууууу! Супер! 💯
2026-08-06 09:08:08
4
galya_203
Gallo :
песня класс. супер❤️❤️
2026-08-07 07:01:04
2
qwe14450
Галина :
Как приятно слушать такую песню😂😂😂за этот позитивчик ,так хочется вернуться в те молодые годы😁👍👍👍👍👍
2026-08-07 13:00:10
2
user71283879474171
Галя Фівка :
Ваууууууу яка гарна пісня
2026-08-06 10:11:21
2
user6752852376511
user6752852376511 :
2026-08-06 22:13:57
1
novus80
novus80 :
🥰😂
2026-08-06 11:42:05
1
g.alinca
Галінка :
Ой як же Гарно дякую супер 🌹🌹🌹🌹🌹
2026-08-06 08:04:10
2
tat_iana11
ТЕТЯНА ЄВТУШЕНКО :
дякую вам за гарні пісні
2026-08-06 18:16:31
1
user5650972387237
галина :
пісенька классссс👍👍👍
2026-08-06 06:02:46
2
user1301803437033
Володимир Яковенко :
пісня...огонь...🔥🔥🔥🔥🔥🔥🔥
2026-08-06 07:08:25
1
_galina__61
galina :
Ох і пісня бомбезна.
2026-08-06 07:58:23
3
g_a_l_i_n_k_a1
💙💛Galinka💛💙 :
За пісню Дякую😍😍😍
2026-08-06 05:15:21
3
user86235406607
Галина Рогатин :
гарна пісня
2026-08-06 07:55:32
2
To see more videos from user @ivannailhyshyn, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mặt nước mát lạnh khẽ gợn lên thành từng vòng sóng nhỏ theo cử động của người đang nằm trên đó. Obito từ từ mở mắt. Điều đầu tiên đập vào tầm nhìn của hắn không phải là bầu trời đen kịt của chiến trường, cũng chẳng phải những cơn đau xé nát thân thể trước lúc tan biến mà là một khoảng trời màu hồng nhạt của ánh hoàng hôn.  Những tán cây anh đào vươn rộng, đan vào nhau tạo thành một mái vòm khổng lồ. Cánh hoa theo gió lặng lẽ rơi xuống, đáp lên mặt nước trong veo nơi hắn đang nằm. Ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá, phản chiếu thành vô số vệt sáng lung linh như những vì sao.
Mặt nước mát lạnh khẽ gợn lên thành từng vòng sóng nhỏ theo cử động của người đang nằm trên đó. Obito từ từ mở mắt. Điều đầu tiên đập vào tầm nhìn của hắn không phải là bầu trời đen kịt của chiến trường, cũng chẳng phải những cơn đau xé nát thân thể trước lúc tan biến mà là một khoảng trời màu hồng nhạt của ánh hoàng hôn. Những tán cây anh đào vươn rộng, đan vào nhau tạo thành một mái vòm khổng lồ. Cánh hoa theo gió lặng lẽ rơi xuống, đáp lên mặt nước trong veo nơi hắn đang nằm. Ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá, phản chiếu thành vô số vệt sáng lung linh như những vì sao. "..." Obito chớp mắt một cái. Hắn chống tay ngồi dậy, nước chỉ ngập đến cổ tay, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi trắng dưới đáy. Đây là đâu? Thiên đường? Hay thế giới bên kia Rõ ràng... hắn nhớ mình đã chết rồi. Hắn nhớ cảm giác cơ thể tan dần thành tro bụi. Nhớ cái khoảnh khắc bản thân mỉm cười, giao lại tương lai cho Naruto. Nhớ cả ánh mắt của Kakashi khi ấy... "Kakashi..." Tên cậu vô thức thoát khỏi môi. Ngay lúc đó, một giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh. "Cậu tỉnh rồi sao?" Nó thật quá đỗi quen thuộc với hắn. Giọng người kia giống y hệt như trong đoạn ký ức mà hắn luôn cất giấu trong tận cùng của trái tim, luôn không muốn để bất kỳ ai chiếm lấy làm của riêng ngoài hắn. Obito giật mình quay đầu. Ngay bên cạnh hắn - cũng đang nằm trên mặt nước như thể đó chỉ là một tấm nệm mềm mại - Kakashi khẽ nghiêng đầu nhìn. Mái tóc bạc vẫn bù xù như mọi khi. Đôi mắt dịu dàng cong lên thành một vầng trăng nhỏ. Khóe môi là nụ cười mà Obito đã nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy. "...Mừng cậu về nhà." Thời gian như ngừng lại. Obito chỉ biết ngơ ngác nhìn người trước mặt. Đôi môi hắn mấp máy, nhưng mãi chẳng phát ra nổi một âm thanh. "..." "...Kakashi?" "Là tớ." "Thật sao?" "Là thật." Obito vẫn không tin vào tai và mắt mình. Hắn đưa tay ra, đầu ngón tay run run chạm vào má Kakashi. Có hơi ấm, không phải là ảo giác, cũng chẳng phải một giấc mơ cuối cùng trước khi linh hồn thực sự tan biến. "...Tớ chết rồi mà." "Ừ." "...Thế sao cậu lại ở đây? Không lẽ cậu..." Kakashi bật cười. "Không phải." Cậu nhẹ nhàng ngồi dậy, nước chỉ khẽ gợn sóng quanh người. "Người chết là cậu. Nhưng người kéo cậu về lại là tớ." Obito ngẩn ra. Kakashi nhìn lên những cánh đào đang chậm rãi rơi xuống. "Sau khi chiến tranh kết thúc, tớ đã dành rất nhiều năm để tìm cách hồi sinh cậu." Obito mở to mắt. "Cụ Nhị Hokage để lại rất nhiều tài liệu chưa hoàn chỉnh. Trong đó có một thuật thức chỉ có thể sử dụng khi dấu vết linh hồn vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Tớ mất nhiều năm mới hoàn thiện được nó." Kakashi khẽ cười. "May mà vẫn còn đủ thời gian. Tớ đã kéo được cậu trở về." "...Nhiều năm?" "Ừm." "Bao lâu rồi?" "Hơn mười năm rồi." Obito lặng người. Mười năm... Thế giới đã đi tiếp mười năm rồi. Naruto... Sasuke... Mọi người... Kakashi như đoán được suy nghĩ ấy. "Nhẫn giới hòa bình rồi. Năm cường quốc không còn chiến tranh. Naruto cũng đã trở thành Hokage như cậu từng mong. Thằng bé làm rất tốt." Obito cúi đầu, khóe môi hắn bất giác cong lên. "Vậy là...mọi người đều ổn." "Đúng vậy." Một khoảng lặng dịu dàng phủ xuống không gian chỉ có hai người. Chỉ còn tiếng gió và những cánh hoa đào rơi. Khi ấy, Obito khẽ cười nhưng hốc mắt hắn lại nóng lên. "...Xin lỗi." "Hửm?" "Để cậu phải chờ lâu như vậy." Kakashi nhìn hắn rất lâu rồi cậu nhẹ nhàng lắc đầu. "Không lâu. Một chút cũng không." Đôi mắt đen của Obito cuối cùng cũng đỏ hoe. "Cậu nói dối. Mười năm mà bảo không lâu." Kakashi bật cười. "Tớ từng chờ cậu mười bảy năm." "..." "Thêm mười năm nữa... cũng chỉ là chớp mắt thôi." Lồng ngực Obito nghẹn lại. Hắn không nói được gì nữa, chỉ biết lặng lẽ ôm lấy Kakashi. Một cái ôm thật chặt. Chặt đến mức như muốn xác nhận rằng người trước mặt sẽ không rời xa thêm một lần nào nữa. Kakashi cũng vòng tay ôm lại hắn. "Cậu biết không?" "Hửm?" "Tớ đã tưởng...lần cuối ấy là lời tạm biệt." "Thì giờ tớ về rồi." Obito nhắm mắt. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt nước, hòa cùng những cánh hoa đào trôi đi. #obitoxkakashi #obkk #otplathatcontoilagia #🎊Mơn

About