@lauraaa_krgr: Dc: @Ajani #dance #dancetrend #hiphop #dancer #fyp

𝐋𝐚𝐮𝐫𝐚
𝐋𝐚𝐮𝐫𝐚
Open In TikTok:
Region: DE
Wednesday 05 August 2026 19:38:45 GMT
605
37
8
2

Music

Download

Comments

kajeera
kajeera :
Wowwwiii😍
2026-08-05 20:47:08
1
emilyri2310
Emily Ri :
🤩🤩🤩
2026-08-05 20:06:25
1
raffael.97
Raffael97 :
😍😍
2026-08-05 20:38:50
1
To see more videos from user @lauraaa_krgr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một chú thương binh rất hay thức đêm, gần như không chịu ngủ, chú cứ đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ và hướng lên trên cao như nhìn những vì sao. Hỏi mấy cán bộ thì mới biết hồi trước chú là lính lái xe Trường Sơn, bạn của chú hy sinh ở chiếc xe trước mắt chú, tan xác không còn gì cả. Còn chú thì bị bay hàm răng, nằm ngất đi.  Lúc mới về đây, mọi người cũng thúc chú ngủ, nhưng chú cứ bảo là nếu ngủ thì sẽ mơ thấy đang lái xe bị bom đạn ném trúng, nằm thôi chứ không ngủ được, phải thức để mà canh máy bay ném bom, để còn chuẩn bị mà tránh… Không biết chú như vậy từ bao giờ, nhưng lâu lắm rồi và đến giờ thì vẫn thế.  Một cô cựu chiến binh khác là thanh niên xung phong. Mấy chục năm trước trên đèo Rách, nằm trên tuyến lửa Trường Sơn, trời mưa to và sụt lún nhiều đoạn đường, cô và nhiều chị em trong đội đi lấp cát thông xe. Nhưng rồi máy bay Mỹ vụt qua và ném bom, gần như chết hết. Rồi những thi thể đồng đội được khiêng, đưa về hậu phương.  Thế là từ đó đến giờ, cô cứ ám ảnh và sợ hãi, rồi cứ chạy lung tung. Nhiều khi cô cứ ngồi yên, mặt cứ nhìn đâu đó, không nói gì cả, thờ ra không động đậy. Động vào thì giật mình, rồi khóc toáng lên như trẻ em, miệng nói lắp bắp. Sự ám ảnh ấy không phải là nỗi yếu mềm, mà là vết sẹo và đau đớn nhất mà chiến tranh khắc lên thân thể họ. Một người không thể ngủ vì vẫn canh chừng bầu trời cho đồng đội. Một người ngơ ngác giữa thực tại vì tâm hồn đã mắc kẹt lại trên ngọn đèo dốc thẳm dưới cơn mưa bom. Họ sống ở thì hiện tại, nhưng trái tim và tiềm thức vẫn luôn ở thì quá khứ.  — #tifosi
Có một chú thương binh rất hay thức đêm, gần như không chịu ngủ, chú cứ đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ và hướng lên trên cao như nhìn những vì sao. Hỏi mấy cán bộ thì mới biết hồi trước chú là lính lái xe Trường Sơn, bạn của chú hy sinh ở chiếc xe trước mắt chú, tan xác không còn gì cả. Còn chú thì bị bay hàm răng, nằm ngất đi. Lúc mới về đây, mọi người cũng thúc chú ngủ, nhưng chú cứ bảo là nếu ngủ thì sẽ mơ thấy đang lái xe bị bom đạn ném trúng, nằm thôi chứ không ngủ được, phải thức để mà canh máy bay ném bom, để còn chuẩn bị mà tránh… Không biết chú như vậy từ bao giờ, nhưng lâu lắm rồi và đến giờ thì vẫn thế. Một cô cựu chiến binh khác là thanh niên xung phong. Mấy chục năm trước trên đèo Rách, nằm trên tuyến lửa Trường Sơn, trời mưa to và sụt lún nhiều đoạn đường, cô và nhiều chị em trong đội đi lấp cát thông xe. Nhưng rồi máy bay Mỹ vụt qua và ném bom, gần như chết hết. Rồi những thi thể đồng đội được khiêng, đưa về hậu phương. Thế là từ đó đến giờ, cô cứ ám ảnh và sợ hãi, rồi cứ chạy lung tung. Nhiều khi cô cứ ngồi yên, mặt cứ nhìn đâu đó, không nói gì cả, thờ ra không động đậy. Động vào thì giật mình, rồi khóc toáng lên như trẻ em, miệng nói lắp bắp. Sự ám ảnh ấy không phải là nỗi yếu mềm, mà là vết sẹo và đau đớn nhất mà chiến tranh khắc lên thân thể họ. Một người không thể ngủ vì vẫn canh chừng bầu trời cho đồng đội. Một người ngơ ngác giữa thực tại vì tâm hồn đã mắc kẹt lại trên ngọn đèo dốc thẳm dưới cơn mưa bom. Họ sống ở thì hiện tại, nhưng trái tim và tiềm thức vẫn luôn ở thì quá khứ. — #tifosi

About