@tichlangnhan: Trước đây, tôi từng nghĩ: nếu mình cố gắng, mình phải cho người khác thấy. Nếu mình tốt, ai đó phải công nhận. Nếu mình yêu, thì họ phải biết, thậm chí biết rõ. Nhưng rồi thời gian dạy tôi một điều: Những gì thật sự đẹp sẽ không gào thét để được chú ý. Giống như hoa hướng dương - không khoe mình, không cần ai nhìn - vẫn cứ nghiêng về phía nắng. Lặng lẽ làm việc. Lặng lẽ thay đổi. Lặng lẽ tự chữa lành. Không phải vì bạn không cần ai. Mà là vì bạn đã đủ yên tâm khi có chính mình. Bạn không cần phải kể mọi kế hoạch. Không cần phải giải thích vì sao bạn lại biến mất. Không cần phải thông báo rằng bạn đang trưởng thành. Chỉ cần ở đó và lặng lẽ nở hoa. (Sưu tầm)