@glevirogerss: Feel the luxury of soft, breathable fabric on your legs, Eco-friendly materials used in production, Wedding ceremonies and receptions, Seasonal colors to brighten your wardrobe, What’s your favorite stocking length?。#StockingsResale #SustainableSocks #SlowFashion #FashionDeals #ResaleTips

glevirogerss
glevirogerss
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 06 August 2026 03:38:44 GMT
222
84
0
40

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @glevirogerss, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau lũ, người ta sẽ bỏ Miền Trung mà vào Nam hết.” Nói vậy là chưa hiểu hết lòng người và đời sống miền gió Lào cát trắng.** Miền Trung gian truân thật. Nắng cháy da, mưa vùi mái. Nhưng giữa những khắc nghiệt đó, có một thứ chưa bao giờ thiếu: tình người. Lũ lên, hàng xóm không đợi ai gọi, tự chèo ghe sang bế con giúp. Nhà nào còn bao gạo thì chia đôi. Có cái áo lành thì mang sang cho người ướt lạnh. Ở miền đất này, người ta nương nhau mà sống. Nên nói “cứ di cư vào Nam cho đỡ khổ” nghe mà chạnh lòng. Đi đâu cũng có cái được, cái mất. Miền Nam đất rộng, cơ hội nhiều, nhưng cũng lắm chông chênh: tiền trọ, tiền ăn, tìm việc, cạnh tranh từng ngày. Xa quê rồi, đôi khi mới thấm: quê nghèo thì thiếu tiền, nhưng xa quê lại thiếu người. Không ai rời bỏ quê hương chỉ vì một cơn lũ. Người Miền Trung chỉ đi khi buộc phải đi, khi cuộc sống không còn đường khác để ở lại. Chứ rời quê chỉ vì một lời “xúi” hay một biến động ngắn hạn — đó không phải cách của họ. Vậy nên… **Đừng cố lấy nỗi đau thiên tai để kích cầu, để đẩy sóng bất động sản, để dựng nên những câu chuyện “di cư hàng loạt” cho thị trường nóng lên. Nhà cửa với người miền Trung không phải là miếng đất để đầu tư. Đó là nơi chôn cuống rốn. Là nơi có hàng xóm tối lửa tắt đèn. Là nơi người ta gọi nhau bằng cái tình, không phải bằng giá. Đừng đem mất mát và bất an của họ ra làm mồi cho những con sóng. Bão lũ đã đủ làm đau miền Trung rồi. Xin đừng để thị trường làm đau thêm lần nữa.
Sau lũ, người ta sẽ bỏ Miền Trung mà vào Nam hết.” Nói vậy là chưa hiểu hết lòng người và đời sống miền gió Lào cát trắng.** Miền Trung gian truân thật. Nắng cháy da, mưa vùi mái. Nhưng giữa những khắc nghiệt đó, có một thứ chưa bao giờ thiếu: tình người. Lũ lên, hàng xóm không đợi ai gọi, tự chèo ghe sang bế con giúp. Nhà nào còn bao gạo thì chia đôi. Có cái áo lành thì mang sang cho người ướt lạnh. Ở miền đất này, người ta nương nhau mà sống. Nên nói “cứ di cư vào Nam cho đỡ khổ” nghe mà chạnh lòng. Đi đâu cũng có cái được, cái mất. Miền Nam đất rộng, cơ hội nhiều, nhưng cũng lắm chông chênh: tiền trọ, tiền ăn, tìm việc, cạnh tranh từng ngày. Xa quê rồi, đôi khi mới thấm: quê nghèo thì thiếu tiền, nhưng xa quê lại thiếu người. Không ai rời bỏ quê hương chỉ vì một cơn lũ. Người Miền Trung chỉ đi khi buộc phải đi, khi cuộc sống không còn đường khác để ở lại. Chứ rời quê chỉ vì một lời “xúi” hay một biến động ngắn hạn — đó không phải cách của họ. Vậy nên… **Đừng cố lấy nỗi đau thiên tai để kích cầu, để đẩy sóng bất động sản, để dựng nên những câu chuyện “di cư hàng loạt” cho thị trường nóng lên. Nhà cửa với người miền Trung không phải là miếng đất để đầu tư. Đó là nơi chôn cuống rốn. Là nơi có hàng xóm tối lửa tắt đèn. Là nơi người ta gọi nhau bằng cái tình, không phải bằng giá. Đừng đem mất mát và bất an của họ ra làm mồi cho những con sóng. Bão lũ đã đủ làm đau miền Trung rồi. Xin đừng để thị trường làm đau thêm lần nữa.

About