Le Xuân :
Em đó, em thích anh ấy lắm thích khoảng khắc được bên anh, thích lúc ánh mắt ta nhìn nhau rất lâu rồi lại ngượng ngùng quay đi, thích khoảng khắc e được ngồi sau xe anh nói đủ thứ trên đời, thích được anh hôn lên tay dịu dàng lúc về tới nhà, thích từng cử chỉ hành động lời nói của anh, nhưng tiếc quá hoàn cảnh lại ko cho phép em được ở bên anh, em vẫn đau lòng lắm ngày hôm đó anh nói “em xứng đáng với người tốt hơn” lúc đó em đau lòng lắm giống như anh đang cố gắng đẩy em ra khỏi cuộc sống của anh vậy em ko biết làm gì ngoài khóc hết khóc đến khi ngủ quên lúc nào ko hay, e luôn cố tỏ ra bận bịu để ko nhớ tới anh nữa thế mà đêm tối ngủ lại gặp anh trong giấc mơ thậm chí giấc mơ có anh nó kéo dài đến nhiều đêm liền có hôm e giật mình thức dậy lúc nửa đêm chỉ vì mơ thấy anh và nhớ anh rồi lại vào xem mxh của anh ròi lại khóc giống như con nít vậy ngoài việc khóc rồi nhớ anh thì e chả có tư cách gì để quan tâm anh những lúc anh mệt anh bệnh nữa hết, ngày nào cũng tự suy nghĩ rằng hôm nay anh có mệt hong hôm nay mưa to ko biết anh về có dính mưa rồi ốm ko ngoài sự lo lắng âm thầm đó em trả làm gì khác đc nữa cả, có những lúc em lại hay đi đến những nơi anh và em từng đến ngồi đó rất lâu rồi lại xem từng những tấm ảnh kỉ niệm của tụi mình, những tấm ảnh đó chỉ có một mình em có, vì sao hả? Tại vì những tấm ảnh đó em luôn vội chụp lại khi anh ko để ý cũng có những tấm trước đây mình còn trò chuyện anh đã gửi cho em e đã lưu lại vì ko muốn bỏ lỡ khoảng khắc nào có anh và của tụi mình hết, em luôn mơ tưởng về một tương lai có chúng ta. Ngta luôn hỏi e anh có gì mà em thích anh đến thế đơn giản vì anh là anh chứ ko phải ai khác và anh luôn mang đến cho e sự bình yên và cảm giác an toàn, thích anh đến nỗi em ko cho ai cơ hội muốn bước vào cuộc sống của em ngoài anh cả, đến bây giờ e vẫn chờ anh, chờ anh về bên em chờ anh nói câu “còn chờ anh ko” đáp án luôn là “Còn”🩶
2026-08-07 08:59:50