台中 :
Tình cờ lướt qua chợt khựng lại trước hình ảnh "Chuyến phà cuối cùng..." của bến phà Rạch Miễu năm
nào, tự dưng lòng lại chùng xuống buồn tan tác.
Nhớ cái cảnh cảm giác ngồi trên con phà cũ chầm chậm rẽ nước qua sông Tiền, gió sông thổi lồng lộng mang theo vị phù sa mặn mòi , giờ đã trở thành một khoảng ký ức nằm ngoan ngoãn ở một góc thời gian. Ngày ấy người ta chẳng vội. Đứng tựa mạn phà nhìn sóng vỗ rì rào, nghe tiếng máy phà xình xịch đều đặn, nhìn ngươi bán hàng rong, ổ bánh mì thịt hay ly nước mía mát lạnh chuyền tay nhau... tất cả tạo nên một nhịp sống chầm chậm, mộc mạc mà bình yên đến lạ (dành bán hàng lâu lâu cũng có Denmak).
Rồi cầu xây xong, phà ngừng chạy. Sự tiện lợi của những cây cầu lớn mở ra, nhưng cũng lặng lẽ khép lại một văn hóa chờ phà của bao thế hệ. Chuyến phà ngày ấy rời bến, không chỉ chở người qua sông, mà dường như còn chở theo cả một bầu trời tuổi thơ và những ký ức thương nhớ của miền tây sông nước.
Bây giờ đi trên cầu Rạch Miễu lộng gió, dẫu nhanh hơn, hiện đại hơn, nhưng mỗi lần nhìn xuống dòng nước đỏ nặng phù sa bên dưới, lòng lại mênh mang một nỗi nhớ man mác về tiếng còi phà năm ấy...😌
2026-08-07 05:15:42