@_abby_lutken_:

𝓐𝓑𝓑𝓨🪭
𝓐𝓑𝓑𝓨🪭
Open In TikTok:
Region: DK
Friday 07 August 2026 10:24:14 GMT
113
27
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @_abby_lutken_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chiều xuống rất chậm. Khói bếp đi nghiêng qua những mái nhà lợp ngói       Con đê ôm lấy cánh đồng như cánh tay của một người mẹ đã quen với mùa gió. Lúa không nói. Chỉ cúi đầu cho ánh nắng cuối ngày vuốt qua từng bông nhỏ. Một cánh cò trắng bay thấp đến mức chiếc bóng của nó chạm vào mặt nước. Xa hơn, hàng tre đứng yên. Đến cả gió cũng bước nhẹ như sợ làm kinh động mùi rơm mới. Tiếng chuông chùa trôi qua xóm nhỏ, mỏng như làn khói, rồi tan vào màu tím đang lớn dần trên bầu trời. Không ai gọi hoàng hôn. Nó vẫn đến,  đặt một bàn tay vàng nhạt lên vai cánh đồng,  rồi lặng lẽ rời đi. Đêm lên. Sương bắt đầu đậu trên những đầu cỏ. Có một vì sao rơi xuống mặt ruộng. Hay chỉ là một giọt nước đang học cách phản chiếu bầu trời. Bóng tối đi chậm qua bờ ruộng. Tiếng dế khâu từng mũi chỉ nhỏ vào tấm áo của khoảng không. Con mương nằm yên,  ôm trong lòng một vầng trăng chưa tròn. Nước không giữ trăng. Chỉ lặng lẽ để ánh sáng đi ngang mình. Ở cuối cánh đồng,  một ngọn đèn dầu vừa được thắp. Xa đến nỗi không biết đó là ánh lửa,  hay một ngôi sao đi lạc xuống mặt đất. Gió mang theo mùi rạ khô,  mùi bùn non,  mùi của những mùa đã lặng lẽ đi qua mà không để lại lời từ biệt. Đến khuya, sương phủ kín lối về. Cánh đồng không còn xanh, không còn vàng. Chỉ còn một khoảng lặng rộng đến mức ngay cả nỗi buồn cũng không nỡ cất tiếng. Và ở đâu đó, một hạt lúa đang ngủ rất sâu trong lòng đất, như thể nó biết bình minh chưa bao giờ vội vàng.
Chiều xuống rất chậm. Khói bếp đi nghiêng qua những mái nhà lợp ngói Con đê ôm lấy cánh đồng như cánh tay của một người mẹ đã quen với mùa gió. Lúa không nói. Chỉ cúi đầu cho ánh nắng cuối ngày vuốt qua từng bông nhỏ. Một cánh cò trắng bay thấp đến mức chiếc bóng của nó chạm vào mặt nước. Xa hơn, hàng tre đứng yên. Đến cả gió cũng bước nhẹ như sợ làm kinh động mùi rơm mới. Tiếng chuông chùa trôi qua xóm nhỏ, mỏng như làn khói, rồi tan vào màu tím đang lớn dần trên bầu trời. Không ai gọi hoàng hôn. Nó vẫn đến, đặt một bàn tay vàng nhạt lên vai cánh đồng, rồi lặng lẽ rời đi. Đêm lên. Sương bắt đầu đậu trên những đầu cỏ. Có một vì sao rơi xuống mặt ruộng. Hay chỉ là một giọt nước đang học cách phản chiếu bầu trời. Bóng tối đi chậm qua bờ ruộng. Tiếng dế khâu từng mũi chỉ nhỏ vào tấm áo của khoảng không. Con mương nằm yên, ôm trong lòng một vầng trăng chưa tròn. Nước không giữ trăng. Chỉ lặng lẽ để ánh sáng đi ngang mình. Ở cuối cánh đồng, một ngọn đèn dầu vừa được thắp. Xa đến nỗi không biết đó là ánh lửa, hay một ngôi sao đi lạc xuống mặt đất. Gió mang theo mùi rạ khô, mùi bùn non, mùi của những mùa đã lặng lẽ đi qua mà không để lại lời từ biệt. Đến khuya, sương phủ kín lối về. Cánh đồng không còn xanh, không còn vàng. Chỉ còn một khoảng lặng rộng đến mức ngay cả nỗi buồn cũng không nỡ cất tiếng. Và ở đâu đó, một hạt lúa đang ngủ rất sâu trong lòng đất, như thể nó biết bình minh chưa bao giờ vội vàng.

About